Monday, May 27, 2019

CUỘC CHIẾN THƯƠNG MẠI MỸ-TRUNG.

HIỆP 3.
Phần 1: “Sụp Đổ Toàn Cầu” - “Ác Mộng” của “Giấc Mơ” Tàu !
“Cái bẫy” Thucydides: Cuộc Chiến Mỹ - Tàu ... tới thời điểm này - theo “nhãn quan chém gió” của Lương hải, thì nó đã chính thức bước sang Hiệp 3 - “hiệp đấu” mà các Đồng Minh sẽ “tham chiến” cùng Mỹ để tung ra những “đòn đánh” Knock out “thẳng mặt” Tàu ... những đòn TRIỆT HẠ và KẾT LIỄU “không cần phải che dấu nữa”!
Qua 2 Hiệp Đấu ... chúng ta đã “nhìn thấy” quá rõ “các thế cờ” mà người Mỹ đã “chủ động tấn công liên tục” cùng sự thảm bại của Tàu luôn phải “bị động Loay hoay chống đỡ” ... !
Và sau một thời gian “thăm dò”, cũng như “cân đo đong đếm” thì các Đồng Minh của Mỹ cũng đã “đạt đủ sự ủng hộ của dân chúng” để bắt đầu “tham chiến” cùng “đàn anh” ... theo “đúng qui trình” trong “kịch bản soạn sẵn” của Hoa Kỳ !
Trước khi bước vào “Hiệp 3” ... có lẽ chúng ta cũng nên vẽ lại một chút về “tổng thể bức tranh” của “hai hiệp đấu” đã qua !
Đầu tiên, để mở màn cho “Hiệp 1”- có thể nói “Hiệp 1” chính là hiệp khởi đầu Cực Kỳ Quan Trọng của Mỹ, nên thời gian mà người Mỹ dành cho “Hiệp 1” cũng khá là nhiều ... bởi sự Thành Công hay Thất Bại của “Hiệp 1” này sẽ có tính Quyết Định tới tất cả các “hiệp đấu” kế tiếp ... !
Và trong “Hiệp 1”, người Mỹ đã thực hiện song song 2 “nước cờ” rất nhịp nhàng đó là PHONG TOẢ TỪ XA và LỘT MẶT NẠ Tàu !
PHONG TOẢ: Suốt hơn một năm đầu khi mới bước vào Nhà Trắng, Trump đã “không hề đả động gì đến Tàu” ... mà suốt thời gian đó Điện CAPITOL chỉ YÊU CẦU Trump dành thời gian để “làm việc liên tục” với cả Nga, Iran , Triều Tiên ... đến nỗi, lúc đó “nhiều gã khờ” đã tin “sái cả cổ” rằng Trump đã “được Nga can thiệp để thắng cử” (Lương hải đã “chém gió” ngay từ đầu rằng đây là một “đòn gió” cực hay của Mỹ - nó đã khiến cho tất cả đều “bị lạc đường”, Nga thì “sướng” đến nỗi “rơi vào vòng tay” của Mỹ lúc nào không hay, còn Tàu thì “mê mẩn” đến nỗi quên cả phòng thủ !), hay Trump “chỉ biết làm kinh tế”, hoặc coi chừng” Trump lại “sợ Tàu” như Obama ... mà thiên hạ hoàn toàn không hề biết rằng đó chính là lúc Trump đang thực thi một chiến thuật soạn sẵn của Mỹ là: DỌN ĐƯỜNG để PHONG TOẢ TÀU TỪ XA !
Và “kết quả mỹ mãn” thì chúng ta đều đã thấy rõ - khi người Mỹ chính thức kích hoạt cuộc tấn công tàu tới tấp như vậy ... thì “các bạn” của Tàu từ Nga ngố, Iran , Triều Tiên ... đã đều “tắt tiếng”.
LỘT MẶT NẠ: Hoa Kỳ đã vận dụng quá hoàn hảo Sức Mạnh Truyền Thông để “tung hê”, phơi bày trước “bàn dân thiên hạ” về tất tật mọi ÂM MƯU và DÃ TÂM ĐEN TỐI của Tàu ... từ “âm mưu thôn tính lãnh thổ” trong chiêu bài “Vành Đai - Con Đường” đến Tham Vọng Bành Trướng đòi “liếm trọn” Biển Đông ... từ “Âm Mưu Thuần Hoá Nhân Loại” trong “ván bài” “Viện Khổng Tử” đến “Âm Mưu đầu độc nhân loại” qua “cơn lốc” hàng hoá nhiễm độc ... từ “chiêu trò” “Ăn Cắp Công Nghệ” đến “Âm Mưu Gián Điệp” ... còn rất rất nhiều các chiêu trò của Tàu khác mà Hoa Kỳ đã “lật tẩy” ... !
Và khi Hoa Kỳ kết thúc một “Hiệp 1” một cách HOÀN HẢO ... nó đã khiến cho thiên hạ bàng hoàng và hoảng loạn Tột Độ ... khi mà trước đó họ còn “sợ Tàu còn hơn sợ Cọp” !
Mặc cho truyền thông Tàu lúc đó đã liên tục hô hào “cho em đính chính” nhưng thiên hạ có ai thèm nghe đâu (!!) ... theo các bạn thì TRUYỀN THÔNG CỦA AI MỚI ĐÁNG TIN hả các bạn !? ... đây lại chính là một cú “gậy ông đập lưng ông”, đã khiến Tàu thua Mỹ về Truyền Thông Ngay Từ Đầu ... thậm chí, về truyền thông Tàu còn thua Mỹ NGAY TRÊN SÂN NHÀ của Tàu ... khiến Tàu chỉ biết “ngậm cục tức” ... “đau như bò đá” !
Tiếp theo, người Mỹ đã dùng “đòn đánh” THƯƠNG MẠI - với “ngòi nổ” là “Thặng Dư Thương Mại” để TĂNG THUẾ tấn công Tàu, mở màn “Hiệp 2” ... và nó đã ngay lập tức tạo ra một sự Hưởng Ứng Dây Chuyền toàn cầu - một “cơn bão” tẩy chay hàng hoá Tàu trên toàn thế giới đã kéo theo “cơn bão” thứ hai là sự THÁO CHẠY HÀNG LOẠT của các tập đoàn nước ngoài khỏi lãnh thổ Tàu ... bỏ lại cho Tàu một “rừng” công xưởng bỏ hoang cùng một “biển” người THẤT NGHIỆP và ĐÓI NGHÈO ... khiến nền Kinh Tế Tàu Sụp Đổ Tan Hoang, Không Lối Thoát ...!
Giờ đây, người Mỹ sẽ chính thức “mở màn” Hiệp 3 ... bằng “các đòn Tấn Công” thẳng vào những THẾ MẠNH nhất còn lại của Tàu - những Tập Đoàn Công Nghệ hàng đầu của Tàu ... Hoa Kỳ sẽ TRIỆT HẠ và KẾT LIỄU những “con gà đẻ trứng vàng” - vừa để nuôi chính thể Tàu, vừa được dùng như những “mũi tên xâm nhập” trong mưu đồ bành trướng thiên hạ.
Người Mỹ đã chính thức “chụp vòng kim cô” lên đầu Tàu ... bằng việc CẤM tất cả các Tập Đoàn Công Nghệ của cả Mỹ lẫn Đồng Minh không được cung cấp các linh kiện cốt lõi cho những tập đoàn công nghệ lớn nhất của Tàu, như Huawei ... và ngay lập tức, hàng loạt các tập đoàn của Mỹ và Phương Tây đã chính thức ngừng “làm ăn” với Huawei ...!
Suốt mấy ngày nay, tên tuổi hàng loạt các Tập Đoàn khổng lồ của cả Mỹ lẫn Phương Tây đã liên tiếp “nghỉ chơi” với Huawei và các tập đoàn khác của Tàu đã bị Mỹ liệt vào “danh sách đen”... cũng như HẬU QUẢ RẤT LỚN MÀ TÀU PHẢI CHỊU từ “đòn đánh” của Mỹ này ... cũng đều đã được giới Truyền Thông quốc nội và quốc tế liên tục “giật tít” rầm rộ (tuy chưa sâu sát và đầy đủ lắm) ... và chắc các bạn cũng đều đã biết, nên tôi sẽ không nhắc lại chuyện này !
Lương Hải cũng đã “chém gió” rất nhiều trong cả “hiệp 1” lẫn “hiệp 2” rằng: tất cả mọi sản phẩm công nghệ của các tập đoàn hàng đầu của Tàu sẽ THÀNH PHẾ LIỆU ngay lập tức ... nếu nó không được gắn các LINH KIỆN CỐT LÕI của Mỹ hay Phương Tây ... bởi đơn giản là những TINH HOA CÔNG NGHỆ như CHIP, BỘ Vi XỬ LÝ, HỆ ĐIỀU HÀNH ... Tàu vẫn CHƯA ĐỦ TRÌNH ĐỘ ĐỂ CÓ THỂ TỰ SẢN XUẤT ĐƯỢC!
Tàu đã từng THẲNG TAY NGĂN CHẶN Faceboook, YouTube, Google ... KHÔNG CHO VÀO LÃNH THỔ Tàu ... chẳng lẽ giờ đây lại đi “năn nỉ bọn nó” cũng cấp linh kiện cốt lõi cho Tàu ... khác nào lặp lại “phiên bản” KÊU GỌI CẢ CHÂU Á ĐOÀN KẾT ĐỂ ... CHỐNG MỸ !!!
Người Mỹ sẽ dựng sát biên giới Tàu một “bức tường khổng lồ” ... Tàu sẽ trở về thời “Đồ Đá” - một “ốc đảo” mới sẽ xuất hiện trên bản đồ thế giới!
Và Tàu SẼ KHÔNG KỊP TRỞ TAY ... SẼ GỤC NGÃ HOÀN TOÀN TRƯỚC ĐÒN ĐÁNH KNOCK OUT MỚI NHẤT NÀY của Mỹ !
Ngay đầu “Hiệp 3”, Mỹ và Đồng Minh đã tung ra “một đòn sấm sét” ... phải chăng Điện CAPITOL muốn KẾT THÚC chuyện này ngay trong nhiệm kỳ 2 của “sói già” D.Trump ... !!!
Đâu phải tự nhiên mà “Gấu Nga” của anh Putin đã “ngoan ngoãn” từ bỏ “miếng mồi” Venezuela ... nếu “Chú Sam” của anh Trump không Ok cho “một vai đóng thế” ... Sau khi “Gấu trúc” của bạn Tập đã ... lên thớt !!!
Lương Hải.

Monday, May 6, 2019

NHÌN VỀ NỘI CHIẾN & HÒA GIẢI DÂN TỘC Ở MỸ RỒI TRÔNG VỀ CỐ QUỐC MÀ CHỈ MUỐN XẺ THỊT, LỘT DA BỌN ĐỘC TÀI CHUYÊN CHẾ VIỆT CỘNG
Tác giảTrần HùngNguồnNgười Việt Giữ Nước ViệtNgày đăng: 2019-04-29
Năm 1860, Abraham Lincoln đắc cử trong cuộc bầu Tổng thống Mỹ thứ 16. Ngay lập tức, 11 tiểu bang ở miền Nam còn giữ chế độ nô lệ tuyên bố ly khai và lập lên “Liên minh các tiểu bang Mỹ - Confederate States of America" và cử Jefferson Davis làm Tổng thống của miền Nam.
Ở miền Bắc, 25 tiểu bang còn lại ủng hộ chính phủ Liên bang - Union do Tổng thống Abraham Lincoln lãnh đạo. Cuộc nội chiến Nam Bắc bắt đầu nổ ra vào ngày 12/4/1861 khi quân miền Nam tấn công vào đồn Sumter ở Nam Carolina do quân miền Bắc trấn giữ. Năm 1862, ông Abraham Lincoln ra bản “Tuyên Ngôn Giải phóng Nô Lệ” để xác định xóa bỏ chế độ nô lệ là một mục tiêu chiến đấu của quân đội miền Bắc.
Năm 1863, quân miền Nam bị đại bại ở Gettysburg, trận đánh này là một trận đánh khốc liệt nhất trong lịch sử nội chiến nước Mỹ, tổng cộng thương vong của hai bên khoảng gần 50.000 binh sĩ, dẫn đến việc chấm dứt chiến tranh và sau này đưa đến sự đầu hàng của quân miền Nam.
Tại Gettysburg, Tổng thống Abraham Lincoln đã đọc một bài diễn văn chỉ gồm có 272 chữ và kéo dài chưa quá 3 phút. Trong diễn văn ông Lincoln có nhắc đến những nguyên tắc về bình đẳng trong bản Tuyên ngôn Độc Lập Hoa Kỳ và khẳng định rằng cuộc nội chiến này là cuộc đấu tranh để giành tự do, dân chủ và nó sẽ mang đến cho mọi công dân sự bình đẳng thật sự. Đặc biệt, trong diễn văn Ông đã không nhắc đến những danh từ Nam - Bắc, Nô Lệ, Giải phóng, Ta và Địch. Ông không phân loại người chết mà Ông vinh danh tất cả những người lính đã hiến dâng mạng sống của mình để Tổ quốc được sống.
Năm 1864, ông Lincoln được bầu lại làm Tổng thống nhiệm kỳ thứ hai. Đầu năm 1865, quân miền Nam đã bị đánh bại ở Petersburg. Ngày 04/4/1865, ông Lincoln đến thị sát Richmond, thủ phủ của miền Nam mới bị quân miền Bắc chiếm được. Ngày 09/4/1865, tướng của miền Nam là ông Robert E. Lee bị vây chặt không còn đường lui, đã phải kí giấy đầu hàng tướng miền Bắc là ông Ulysses Simpson Grant tại làng Appomattox. Cuộc nội chiến Nam - Bắc kéo dài 4 năm đã chấm dứt với kết cục bi thương là gần một triệu người đã chết trong đó có khoảng 620.000 binh sĩ.
Có thêm một tình tiết đặc biệt vào năm 1865, đó là trong lúc binh sĩ của miền Nam đang bị vây khốn ở làng Appomattox, nhiều người đã khuyên tướng Robert E. Lee nên chia quân ra để tiếp tục tử thủ bằng lối đánh du kích thay vì đầu hàng. Nhưng tướng Robert E. Lee đã từ chối, Ông không muốn cuộc chiến này kéo dài một cách vô ích và chỉ đưa đến thêm đổ máu, chết chóc và hận thù. Ông quyết định chấm dứt chiến tranh và ra đầu hàng tướng Grand của quân đội miền Bắc. Trong buổi lễ ký giấy đầu hàng tại Appomattox Court House, tướng Ulysses Simpson Grant đã ra nghiêm lịnh cấm binh sĩ miền Bắc không được reo hò vui mừng chiến thắng và phải lập một hàng quân danh dự đứng nghiêm chào tướng Robert E. Lee và đoàn tùy tùng đi tới.
Tướng Grant giải thích rằng “Chiến tranh đã kết thúc, bây giờ họ là đồng bào của chúng ta. Điều cả nước đáng ăn mừng không phải chúng ta chiến thắng họ, mà là họ đã trở về lại với chúng ta, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ”.
Tướng Grant chấp nhận 3 điều kiện mà tướng Lee đưa ra:
1. Binh sĩ miền Nam được ra về tự do không bị trả thù hay bắt bớ, để họ được yên ổn xây dựng lại đất nước;
2. Được mang lừa và ngựa theo để phục vụ sản xuất nông nghiệp;
3. Được mang theo vũ khí ngắn cá nhân để tự bảo vệ mình.
Ngoài ra tướng Grant còn cung cấp lương thực cho một số binh đoàn miền Nam để họ đủ sức trở về lại quê quán.
Thực ra những đối xử tử tế trên của tướng Grant đều tuân theo chỉ thị của Tổng thống Lincoln. Với tấm lòng khoan dung độ lượng vốn có, với kinh nghiệm của cuộc sống cho ông biết là "lòng nhân ái sẽ mang lại nhiều kết quả hơn là cách hành xử quá cứng rắn". Nên khi tướng Grant hỏi Tổng Thống Lincoln làm gì với binh sĩ miền Nam đầu hàng thì ông không do dự trả lời “Hãy để họ được tự do ra về”.
Từ đó đến nay, nước Mỹ luôn là một cường quốc về mọi mặt mà công lớn là nhờ vào chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc sau nội chiến của Tổng Thống Abraham Lincoln. Từ chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc trên đã làm cho nước Mỹ trở thành một nước cư xử rất nhân văn ngay sau nội chiến đẫm máu vừa kết thúc. Họ quên đi hận thù để chung tay xây dựng một nước Mỹ cường thịnh.
Dân Mỹ không phân biệt đâu là bên thua cuộc, bên thắng cuộc mà thắng - thua đều là anh hùng, bằng chứng là tướng Robert E. Lee là tướng đầu hàng nhưng dân Mỹ lại coi Ông như một vị anh hùng. Họ dựng tượng Ông, đặt tên Ông cho những con đường ở Mỹ. Trong chiến tranh ông chiến đấu rất anh dũng, sau chiến tranh ông đã đóng góp rất nhiều vào công cuộc hòa giải giữa Nam - Bắc, kêu gọi mọi người buông súng và ủng hộ chính sách xây dựng lại nước Mỹ của chính phủ Liên Bang.
Thử hỏi, nếu giả sử như tướng Ulysses Simpson Grant đối sử với tướng Robert E. Lee và binh sĩ của Ông như Việt cộng đối xử với VNCH thì nước Mỹ ngày nay sẽ ra sao ? Nước Mỹ đã trải qua một cuộc nội chiến đẫm máu nhưng ông Lincoln không nhắc đến từ miền Bắc miền Nam, không có từ "giải phóng" trong diễn văn, không có cái gọi là "ngụy quân ngụy quyền", tay sai, bán nước. Đặt biệt như giải thích của tướng Ulysses Simpson Grant rằng:
"Chiến tranh đã kết thúc, bây giờ họ là đồng bào của chúng ta. Điều cả nước đáng ăn mừng không phải chúng ta chiến thắng họ, mà là họ đã trở về lại với chúng ta, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ”.
Có như vậy nước Mỹ mới có ngày hôm nay. Còn Việt cộng thì sao ? Chúng cướp đoạt Miền Nam rồi cho rằng giải phóng, chúng bức tử, trả thù hèn hạ những binh sỹ, cán chính của VNCH tại các nhà tù gọi là học tập cải tạo. Chúng đầy đọa vợ con của cán chính VNCH vào rừng thiêng nước độc gọi là đi kinh tế mới. Chúng cướp sạch nhà cửa, tiền của, công xưởng, trâu bò, ruộng vườn,... gọi là đánh tư sản - mại bản - địa chủ.
Hòa bình không bao giờ có từ việc dùng vũ lực cướp đoạt, quốc gia không bao giờ hưng thịnh khi nó xây trên lòng hận thù, đường vinh quang mà xây trên xác quân thù, đồng bào mình mà gọi là thù địch, phản động thì đừng bao giờ nghĩ đến việc dân tộc này tha thứ cho những tội ác mà Việt cộng đã gây ra. Việt cộng đừng bao giờ hy vọng sẽ có được hòa hợp hòa giải với dân tộc Việt Nam. Hòa hợp hòa giải với dân tộc Việt Nam chứ không bao giờ có chuyện bắt tay, giải hòa với lũ Việt cộng bất nhơn, cuồng bạo. Lưu manh đến mức trả thù hèn hạ vào những danh tướng VNCH đã khuất và những Thương phế binh VNCH. Với Việt cộng chỉ có 2 chữ TIÊU DIỆT, chỉ khoan dung độ lượng với những ai lầm đường lạc lối vì ép buộc, vì tình thế mưu sinh ./.

" Đảng CS man rợ, không thể nào sữa chữa. Mà chỉ cần phải đào thải nó. " Cố Tổng Thống Nga Boris Yeltsin
Tran Hung. 

Wednesday, April 3, 2019

Bức điện tín đầu hàng vô điều kiện của Bắc Việt

LTS: Thật là éo le và chua xót biết bao cho chúng ta, những Người Việt sống lưu vong trên đất Mỹ đã phải xin nhận: "Nơi này làm quê hương". Đọc bài dưới đây của Đỉnh Sóng mà thấy buồn cho miền Nam Việt Nam. Ngày 30/4 lại sắp đến rồi.

Tác giảĐỉnh Sóng (chuyển dịch)NguồnTiếng DânNgày đăng: 2019-04-02

CS Bac Viet du dinh dau hang vo dieu kien vao nam 1973

1. Vài nét về Ted Gunderson, chủ tài liệu liên quan đến bức điện tín
- Cựu Đặc vụ hành sự FBI và cựu Giám đốc FBI Los Angeles,
- Từng điều tra vụ Marilyn Monroe và John F. Kennedy,
- Từng phanh phui những tội các của FBI và những thế lực Do Thái đứng phía sau như Bilderberg và Illuminati,
- Từng bị tin tặc tấn công vào các máy tính cá nhân, từng bị sách nhiễu, đe dọa, bức hại và toan tính sát hại,
- Cuối cùng bị hạ độc bằng Arsenic và qua đời ngày July 31, 2011
Dưới đây là nguyên văn Tiếng Anh mà Đỉnh Sóng ghi ra từ YouTube liên quan cùng với phần chuyển ngữ, tất cả dựa theo khả năng hạn chế.
"I also received some information recently in my tours and lectures, and what have you. I did a TV show in Long Beach, California. One of the gentlemen involved in the show was in the U.S. army at one time. He told me that in the spring of 1973 we had bombed all the North Vietnamese supply lines, we had mined their harbors, they were cut off; and one of his associates was in the communication room in Saigon, and this is, of course, a classified job. And when he was in this room he received this message from the North Vietnamese, “We surrender unconditionally.” He passed it on to his superiors; and all army personnel were immediately ushered out and replaced by state department personnel. It's shortly thereafter that Kissinger met with the north Vietnamese officials in Paris, France. Why do these things happen?"
(Tôi cũng đã nhận được một số thông tin gần đây trong những chuyến đi và thuyết trình, v.v.. của tôi. Tôi đã thực hiện một chương trình truyền hình ở Long Beach, California. Một trong những người liên quan trong chương tình có thời đã phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ. Ông ta nói với tôi rằng chúng ta đã dội bom tất cả những đường tiếp tế của cộng sản Bắc Việt, chúng ta đã gài mìn những bến cảng của họ, chúng đã bị cắt đứt; và một trong những cộng sự viên của ông lúc bấy giờ đang làm việc tại trung tâm truyền tin ở Sài gòn, và đương nhiên đó là một công tác tối mật. Khi đang ở trong phòng, ông ta nhận được điện tín nầy của Bắc Việt, "Chúng tôi đầu hàng vô điều kiện." Ông ta chuyển điện tín đó lên cho thượng cấp; và tất cả nhân viên quân sự lập tức bị thuyên chuyển hết và được thay thế bởi nhân viên của Bộ Ngoại Giao.
Chẳng bao lâu sau Kissinger đã họp với các viên chức Bắc Việt ở Paris. Tại sao lại xảy ra những chuyện như thế?)
2. Sự thật về Chiến Tranh VN
Đánh nhưng không được thắng – Bruce Herschensohn, Prager University
Dưới đây là nguyên văn Tiếng Anh do Đỉnh Sóng chép ra từ YouTube cùng với phần chuyển ngữ, tất cả dựa theo khả năng hạn chế:
"Decades back, in late 1972, South Vietnam and the United States were winning the Vietnam War decisively by every conceivable measure. That’s not just my view. That was the view of our enemy, the North Vietnamese government officials. Victory was apparent when President Nixon ordered the U.S. Air Force to bomb industrial and military targets in Hanoi, North Viet Nam’s capital city, and in Haiphong, its major port city, and we would stop the bombing if the North Vietnamese would attend the Paris Peace Talks that they had left earlier. The North Vietnamese did go back to the Paris Peace talks, and we did stop the bombing as promised.
On January the 23rd, 1973, President Nixon gave a speech to the nation on primetime television announcing that the Paris Peace Accords had been initialed by the United States, South Vietnam, North Vietnam, the Viet Cong, and the Accords would be signed on the 27th. What the United States and South Vietnam received in those accords was victory. At the White House, it was called "VV Day," "Victory in Vietnam Day."
The U.S. backed up that victory with a simple pledge within the Paris Peace Accords saying: should the South require any military hardware to defend itself against any North Vietnam aggression we would provide replacement aid to the South on a piece-by-piece, one-to-one replacement, meaning a bullet for a bullet; a helicopter for a helicopter, for all things lost – replacement. The advance of communist tyranny had been halted by those accords.
Then it all came apart. And It happened this way: In August of the following year, 1974, President Nixon resigned his office as a result of what became known as "Watergate." Three months after his resignation came the November congressional elections and within them the Democrats won a landslide victory for the new Congress and many of the members used their new majority to de-fund the military aid the U.S. had promised, piece for piece, breaking the commitment that we made to the South Vietnamese in Paris to provide whatever military hardware the South Vietnamese needed in case of aggression from the North. Put simply and accurately, a majority of Democrats of the 94th Congress did not keep the word of the United States.
On April the 10th of 1975, President Gerald Ford appealed directly to those members of the congress in an evening Joint Session, televised to the nation. In that speech he literally begged the Congress to keep the word of the United States. But as President Ford delivered his speech, many of the members of the Congress walked out of the chamber. Many of them had an investment in America’s failure in Vietnam. They had participated in demonstrations against the war for many years. They wouldn’t give the aid.
On April the 30th South Vietnam surrendered and Re-education Camps were constructed, and the phenomenon of the Boat People began. If the South Vietnamese had received the arms that the United States promised them would the result have been different? It already had been different. The North Vietnamese leaders admitted that they were testing the new President, Gerald Ford, and they took one village after another, then cities, then provinces and our only response was to go back on our word. The U.S. did not re-supply the South Vietnamese as we had promised. It was then that the North Vietnamese knew they were on the road to South Vietnam’s capital city, Saigon, that would soon be renamed Ho Chi Minh City.
Former Arkansas Senator William Fulbright, who had been the Chairman of the Senate Foreign Relations Committee made a public statement about the surrender of South Vietnam. He said this, "I am no more distressed than I would be about Arkansas losing a football game to Texas." The U.S. knew that North Vietnam would violate the accords and so we planned for it. What we did not know was that our own Congress would violate the accords. And violate them, of all things, on behalf of the North Vietnamese. That’s what happened.
I’m Bruce Herschensohn."
Phần chuyển ngữ: Sự thật về Chiến Tranh VN
Nhìn lại những thập niên trước, vào cuối năm 1972, Miền Nam VN và Hoa Kỳ rõ ràng đang thắng Chiến Tranh VN, hiển nhiên là thế. Đó không chỉ là quan điểm của riêng tôi. Đó là quan điểm của kẻ thù của chúng ta, những viên chức của chính phủ Bắc Việt. Chiến thắng rõ ràng khi Tổng Thống Nixon ra lệnh cho không lực Hoa Kỳ dội bom những mục tiêu kỹ nghệ và quân sự ở Hà Nội, thủ đô Bắc Việt và ở Hải Phòng, hải cảng chính của họ, và chúng ta sẽ ngưng dội bom nếu Bắc Việt tham dự Hội Đàm Paris mà họ đã rời trước đó. Bắc Việt không trở lại bàn hội nghị, và chúng ta không ngưng dội bom như đã hứa.
Vào ngày 23 tháng Giêng năm 1973, Tổng Thống Nixon đọc một bài diễn văn toàn quốc trên truyền hình vào giờ cao điểm, cho biết Hội Đàm Paris đã được ký tắt bởi Hoa Kỳ, Nam VN, Bắc Việt, Việt Cộng, và Hiệp Định sẽ được chính thức ký vào ngày 27. Những gì mà Hoa Kỳ và Nam VN nhận được trong hiệp định đó là một thắng lợi. Tại Tòa Bạch Ốc, người ta đã gọi đó là ngày “VV Day - Victory in Vietnam Day.”
Hoa Kỳ đã hậu thuẫn chiến thắng đó với một bảo đảm đơn giản bên trong Hiệp Định Paris, theo đó: nếu Miền Nam yêu cầu chiến cụ để tự vệ chống lại bất kỳ cuộc xâm lăng nào của Bắc Việt thì chúng tôi sẽ cung cấp viện trợ thay thế (replacement aid) cho Miền Nam trên căn bản từng cái một và một đổi một (piece-by-piece, one-to-one replacement), nghĩa là, một viên đạn đổi một viên đạn, một trực thăng đổi một trực thăng, đối với tất cả những thứ bị mất. Bước tiến của chế độ độc tài cộng sản đã bị chặn đứng bởi hiệp định đó.
Thế rồi tất cả đều tan vỡ. Và sự thể như thế nầy: Vào tháng Tám của năm tiếp theo, 1974, Tổng Thống Nixon từ chức do hậu quả của vụ Watergate. Ba tháng sau khi ông từ chức là những cuộc bầu cử quốc hội tháng mười một và trong đó những thành viên của Đảng Dân Chủ thắng lợi vẻ vang trong Quốc Hội mới và nhiều thành viên đã lợi dụng đa số mới của họ để chấm dứt tài trợ cho chương trình viện trợ quân sự mà Hoa Kỳ đã hứa, một đổi một, bội ước lời cam kết của chúng ta đối với Miền Nam VN ở Paris là sẽ cung cấp bất kỳ chiến cụ nào mà Miền nam cần trong trường hợp bị Bắc Việt xâm lăng. Nói một cách đơn giản và chính xác, đa số những đảng viên Đảng Dân Chủ của Quốc Hội khóa 94 không giữ lời hứa của Hoa Kỳ.
Vào ngày 10 tháng Tư, 1975, Tổng Thống Gerald Ford đã trực tiếp nói chuyện với những thành viên Quốc Hội đó trong một buổi họp hỗn hợp buổi tối, được truyền hình trên toàn quốc. Trong bài diễn văn đó, ông tha thiết kêu gọi Quốc Hội hãy giữ lời hứa của Hoa Kỳ. Nhưng trong khi Tổng Thống Ford đọc diễn văn, nhiều thành viên Quốc Hội bước ra khỏi phòng họp. Nhiều người trong số họ đã đầu tư vào sự thất bại của Hoa Kỳ ở Việt Nam. Họ đã tham gia các cuộc biểu tình phản chiến trong nhiều năm. Họ sẽ không cho viện trợ. Vào ngày 30 tháng Tư, Miền Nam đã đầu hàng và những trại cải tạo được dựng lên, và hiện tượng người vượt biển bắt đầu. Nếu Miền Nam nhận được vũ khí mà Hoa Kỳ đã hứa với họ thì kết quả đã khác đi? Sự khác biệt đó đã được chứng minh. Giới lãnh đạo Bắc Việt đã thú nhận rằng lúc bấy giờ họ đang trắc nghiệm Tổng Thống mới Gerald Ford, và họ đã chiếm từ làng nầy đến làng khác, rồi đến những thành phố, tỉnh lỵ; và phản ứng duy nhất của chúng ta là bội ước. Hoa Kỳ không tái viện trợ Miền Nam như chúng ta đã hứa. Chính lúc đó Bắc Việt nhận thức được rằng họ đang trên đường tiến đến Saigon, thủ đô của Miền Nam, sau đó được đổi tên thành TP Hồ Chí Minh.
Cựu TNS William Fulbright, nguyên Chủ Tịch Ủy Ban Đối Ngoại Thương Viện, đã đưa ra một công bố chính thức về sự đầu hàng của Miền Nam. Ông nói,
“I am no more distressed than I would be about Arkansas losing a football game to Texas.”
(Tôi không thấy đau khổ gì mấy, chẳng khác nào khi thấy Arkansas thua Texas một trận đá bóng.)
Hoa Kỳ biết rằng Bắc Việt sẽ vi phạm hiệp định Paris và chúng ta đã chuẩn bị cho chuyện đó. Điều mà chúng ta không biết là chính Quốc Hội của chúng ta sẽ vi phạm hiệp định đó. Và vi phạm, về mọi mặt, thay cho Bắc Việt. Đó là những gì đã xảy ra. Tôi là Bruce Herschensohn.
**
Sau khi Saigon thất thủ, hơn một triệu người Miền nam bị đưa vào các trại cải tạo ở miền quê. 250 ngàn người đã chết ở đó, do bị hành quyết không xét xử, tra tấn, bệnh tật, và suy dinh dưỡng. Giữa năm 1975 và 1995, hai triệu người Việt đã trốn chạy khỏi nước, vượt Biển Đông bằng những chiếc thuyền thiếu trang bị để đi tìm tự do. Ước tính có khoảng 200 ngàn người vượt biển nầy đã chết – do bị chết chìm và bị hải tặc giết. Ngày nay Việt Nam vẫn có một chính phủ cộng sản, nhưng họ đã bỏ hết những lý thuyết kinh tế cộng sản, những lý thuyết mà họ đã hy sinh bao nhiêu sinh mạng của đồng bào của họ để theo đuổi.
3. Nhận định bên lề
Trong khi hơn 96% hệ thống truyền thông nằm trong tay Tập đoàn Do Thái quốc tế và Mỹ Cộng thì công việc truy tìm thông tin, tài liệu, nhận định, và phán xét trung thực về Chiến Tranh VN chẳng khác nào mò kim đáy biển, vì hầu hết các hảng thông tấn, các trang mạng, đài truyền thanh truyền hình, những tờ báo hàng đầu đều nói một thứ tiếng của Do Thái được chuyển ngữ sang tiếng Anh, cùng phục vụ một chủ nghĩa độc tài mềm, cùng bị kiểm soát bởi một chính sách ngân hàng trị và Do Thái trị, cùng gián tiếp hay trực tiếp cỗ xúy một loại trật tự được mệnh danh New World Order hay One-government World - thực chất là một loại thế giới đại đồng hoang tưởng do tập đoàn Do Thái thống trị.
Hiện cảnh đen tối của một chính quyền Mỹ thân cộng Do Thái trị ngày nay là nhìn đâu cũng thấy Do Thái và sờ đâu cũng chạm phải bàn tay lông lá của Do Thái từ CIA, FBI, truyền thông, Internet, đại học, Hollywood đến hành pháp, tư pháp, lập pháp, v.v...; và đâu có Do Thái ở đó có Mỹ Cộng.
Những kẻ đi tìm sự thực như Ted Gunderson luôn bị chúng khủng bố và truy sát bằng mọi cách; những kẻ khác thì co đầu rụt cổ vì sợ bị ghép tội bài Do Thái, cùng lắm chỉ vòng vo đập quanh bụi rậm. Hậu quả là Do Thái và Mỹ cộng xem phần còn lại của thế giới như một bầy trẻ con, ngây thơ về chính trị và nhút nhát như bầy gấu trúc.
Hầu hết các bài viết, nhất là những bài của những tay viết blog cho VOA, BBC, RFA, RFI, v.v..., đều viết theo đơn đặt hàng của Do Thái, Mỹ Cộng, và Việt Cộng, dưới môt hình thức nào đó và theo một kênh tuyên vận nào đó. Chín mươi phần trăm của những bài viết nầy là vỏ bọc đường nghe rất bùi tai và nhìn rất mát mắt, nhưng chỉ để phục vụ 10 phần trăm còn lại dùng chứa thuốc độc nhằm đánh bóng Mỹ Cộng hay Việt Cộng hay cả hai.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào toàn cục vấn đề và căn cứ trên những tài liệu, dù là hiếm hoi, được chính phủ Hoa Kỳ bạch hóa về những cuộc đi đêm mà Washington đã tiến hành với Bắc Kinh nhằm bán đứng Miền Nam hay thậm chí cả Việt Nam cho Trung Quốc dưới sức ép và đồng lõa của tập đoàn Do Thái và cộng sản quốc tế để đổi lấy quan hệ ngoại giao và thương mại với Trung Quốc, về chủ trương đánh Cộng Sản nhưng không được thắng, v.v... thì bức điện tín đầu hàng vô điều kiện nói trên không hẳn là bịa đặt.
Nhưng tại sao Bắc Việt đầu hàng mà Mỹ vẫn tiếp tục đánh? Theo thiển ý của chúng tôi, đầu hàng với Mỹ không thành vấn đề; đầu hàng với Trung Quốc mới là mục tiêu tối hậu của cả Mỹ lẫn Tàu. Ở điểm nầy, vì muốn có được những quyền lợi với Trung Cộng, Mỹ ra sức phục vụ quyền lợi của Bắc Kinh trước đã, nghĩa là giúp Bắc kinh thôn tính Việt Nam thông qua Đảng Cộng Sản VN và trên xương máu dân tộc VN ở cả hai miền.
Cũng ở điểm nầy người ta mới thấy Chiến Tranh VN là cơ hội bằng vàng để đế quốc Tàu tiếp tục giấc mộng thôn tính Việt Nam sau hơn ngàn năm không thực hiện được. Cả Mỹ lẫn Tàu đã đạt được mục tiêu chung sau những cuộc không tập B52 kéo dài; và sau đó, vì muốn bảo vệ đảng, Bắc Việt đã quỳ gối đầu hàng Bắc Kinh và ký những mật ước nhượng đất nhượng biển và nhượng cả chủ quyền cho Trung Cộng.
Việc Mỹ làm ngơ cho Trung Cộng chiếm Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam có lẽ cũng nằm trong khuôn khổ những mật ước như thế nhưng đã có trước khi chiến tranh chấm dứt. Như thế kẻ thắng chiến tranh VN là Trung Cộng chứ không phải Bắc Việt; Bắc Việt chỉ là một thây ma được Mỹ, Tàu, Do Thái vớt lên từ địa ngục để thi hành sứ mạng Thái Thú cho Thiên Triều.
Những người sinh ra và lớn lên trong hệ thống tuyên truyền và giáo dục nhồi sọ của cộng sản và ngay cả những người cộng sản được xem là "mở mắt" như Bùi Tín, Phạm Chí Dũng, Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Dương Thu Hương, chẳng hạn, có lẽ không bao giờ chấp nhận sự thực đó, vì, đối với những người nầy, làm thế chẳng khác nào chối bỏ “ảo ảnh đời mình,” chối bỏ một huyền thoại giúp họ tiếp tục ngẩng mặt lên tiếng với đời. Những đám người nầy có thể “trái dạ” với đảng cộng sản nhưng dứt khoát không tự phản bội chính mình. Nếu không có huyền thoại đó thì cách nay bốn mươi năm họ chỉ là nhưng kẻ mù quáng đi trong doàn quân ma được Mỹ, Tàu và Do Thái tha chết và vớt xác lên từ địa ngục đồng thời trao cho chiếc bánh vẻ “đại thắng mùa xuân” để sau đó đạo quân ma nầy tràn vào Miền Nam cướp của giết người.
Nếu không tin các ông các bà cứ hỏi Trần Đăng Thanh, một đại tá VC thuộc Học Viện Quốc Phòng của chế độ Hà Nội thì biết ngay. Cũng có thể các ông các bà đều biết sự thực nhưng không dám công khai thú nhận; các ông các bà vờ mở mắt nhưng chỉ mở một mắt để khỏi thẹn với lương tâm và tiếp tục đi trong mộng du. Ngày nay các ông các bà được giải quyết sang Mỹ chẳng khác nào lá rơi về cội, gặp lại ân nhân ngày trước, thế thôi.
Một số người cộng sản vẫn thường bóng gió so sánh cộng sản VN với giới lãnh đạo Tây Đức, Bỉ, với Bắc Quân Hoa Kỳ trong cuộc Nội Chiến, thậm chí với cả chính quyền Hoa Kỳ trong Đệ Nhi Thế Chiến đã thắng Nhật. Làm như thế là hiếp dâm lịch sử vì cố tình đặt một thây ma được vớt lên từ địa ngục ngang hàng với những kẻ chiến thắng đích thực, đặt đạo quân đồ tể ngang hàng với loài người có lương tri, liêm sỉ, và trí tuệ, đặt một đám gia nô thái thú ngang hàng với những con người thực sự làm chủ đời mình và giúp dân tộc làm chủ vận mệnh của đất nước. Hãy nhìn kỹ những gì đám đồ tể đã làm trong suốt bốn mươi năm qua trên đất nước Việt Nam để đặt tên đám thái thú thời đại nầy cho đúng. .

Đỉnh Sóng

Sunday, March 17, 2019

KẺ THÙ TRONG HÀNG NGŨ CHÚNG TA
Tác giảBs Charles KrauthammerNguồnCánhThépTái đăng: 2019-03-16
Bài viết của Bs Charles Krauthammer (67 tuổi), một bình luận gia đã từng đoạt giải báo chí Pulitzer. Ông có bằng bác sĩ nhưng không hành nghề Y, mà làm việc trong lãnh vực truyền thông.

Tôi không hiểu làm thế nào sống trong một xứ sở với một nền dân chủ được thiết lập từ trên 200 năm qua, bỗng bây giờ, lần đầu tiên trong lịch sử, một trong những cựu tổng thống của chúng ta lại thành lập một tổ chức có tên gọi là "Organizing for Action" (OFA). (Tạm dịch là “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”). OFA là một lực lượng hùng hậu có trên 30,000 hội viên có khả năng phá vỡ những gì mà tổng thống đương nhiệm của chúng ta đang cố gắng làm cho xứ sở này. Tổ chức này đi ngược lại truyền thống Dân Chủ của chúng ta và là một chiến dịch nhằm phá đổ cách mà chúng ta điều hành một xứ sở có pháp quyền.
Đi ngược lại Hiến Pháp, các luật lệ, và các tiến trình điều hành quốc gia đã có từ trên 200 năm trước. Nếu tổ chức này được cho phép hoạt động như trong tình trạng hiện nay, thì tất cả chúng ta sẽ sống trong điều kiện tao loạn không khác chi một nước đệ tam quốc gia nghèo đói dưới ách độc tài trên thế giới ngày nay.
Có tốt lành gì đâu khi xứ sở của chúng ta với một chính phủ được vững lập trên nền dân chủ, nhưng lại không được tôn trọng để điều hành đất nước theo luật pháp như đã có từ trước ?
Nếu bạn có một đội quân hùng mạnh trên 30 ngàn người và một hệ thống tòa án từ nhiều thập niên qua có những thẩm phán cho phép bạn phạm luật tùy hứng, thì sự hủy hoại bạn có thể gây ra cho xứ sở này là biết bao nhiêu ? Chúng ta sắp khám phá ra điều không may ấy trên xứ sở Hiệp Chủng Quốc này !
Ông cựu tổng thống của chúng ta tuyên bố sẽ nhúng tay vào mọi lãnh vực, các tổ chức cộng đồng và gióng lên tiếng nói trong mọi vấn đề, và điều đó có vẻ như là một lời hứa về hành động của ông ta sau khi mãn nhiệm, và ông ta quyết tâm thực hiện lời hứa đó. Ông ta đã đưa nhiều viên chức cao cấp của chính phủ của ông ta trước đây vào tổ chức “Organizing for Action” (Dàn Đội Ngũ để Hành Động) này.
Tổ chức OFA đang đứng đàng sau điều khiển mọi chiến lược và chiến thuật nhằm chống lại chính phủ của tổng thống Donald Trump như chúng ta đã thấy xuyên suốt nước Mỹ, và những tòa án bị giật dây bởi thế lực chính trị đã là đòn bẩy cho phong trào chống chính phủ này.
Tổ chức OFA chuyên tâm vào sự tổ chức các cộng đồng nhằm thay đổi theo chủ trương “cấp tiến” (progressive) của họ. Những vấn đề trong chương trình hành động của họ là kiểm soát súng đạn, đưa y tế về phương thức xã hội chủ nghĩa, tự do phá thai, bình đẵng các giới tính, thay đổi khí hậu, và dĩ nhiên, thay đổi luật về di dân.
Các hội viên của “Organization for Action” được chống lưng bởi sứ điệp từ bóng tối của ông cựu tổng thống: "Dàn Đội Ngũ là bước khởi đầu cho mọi sự vĩ đại mà chúng ta đã tạo được. Các hội viên trên toàn Hiệp Chủng Quốc đang chiến đấu cho một sự Thay Đổi trong cộng đồng của họ và tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” là một trong những tổ chức ở tuyến đầu. Hãy dấn thân vào công việc này trong năm 2017 và những năm tới".
Website của tổ chức nói rằng những tài liệu của họ có được đã lấy từ kho dữ liệu của ông cựu tổng thống trong thời khoảng cuộc vận động để tái đắc cử những năm trước, và ông cựu tổng thống này là một cảm hứng dẫn đến phong trào “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”. Nói tóm lại, chính cái “nhà nước trong bong tối” của Obama này là tổ chức nhằm chống lại và xé toang bản Hiến Pháp Cộng Hòa mà chúng ta được biết đó chính là hiện thân của AMERICA – một Nước Mỹ dân chủ Pháp Trị.
Paul Sperry, viết cho tờ New York Post, nói rằng, “Tổ chức OFA sẽ đánh vào Tổng Thống Donald Trump ở bất cứ ngỏ ngách nào. Và ông cựu tổng thống (Obama) sẽ điều khiển từ một bunker kiên cố chỉ cách Bạch Cung chừng 2 miles mà thôi".
Sperry viết rằng, “Ông cựu tổng thống đang dựng lên một chính phủ trong bóng tối để nhằm phá vỡ chính phủ Trump qua một số cơ quan bất vụ lợi được cầm đầu bởi tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”, với ngân sánh cho chiến tranh (hơn 40 triệu dollars) và khoảng hơn 250 văn phòng trên toàn Hiệp Chủng Quốc”.
Hồ sơ thuế vụ của OFA theo bài viết của Sperry cho biết là có 32,525 (và sẽ tăng thêm) những tình nguyện viên trên toàn quốc. Obama và vợ sẽ cùng lo điều khiển đạo binh này từ Nhà (cũng là Văn phòng của họ) ở Washington DC.
Hãy nghĩ đến hậu quả của những điều này ra sao. Thí dụ khi Trump ban hành một Executive Order về Di Dân thì tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” sẽ ra lệnh cho những cuộc biểu tình ồ ạt, những phản đối từ các tổ chức tự do di dân; các luật sư của tổ chức thiên tả ACLU sẽ đi kiện ở những nơi có những thẩm phán thiên tả đang sẵn sàng ngăn chận luật pháp, sẽ có biểu tình ở phi trường, những buổi meetings cấp quận và cả hệ thống truyền thông thiên tả sẽ đưa tin yểm trợ cho những biến cố này do OFA giật dây. Các truyền thông xã hội sẽ đầy dẫy các sứ điệp chống chính phủ và bạo động sẽ xảy ra. Tất cả những điều này xảy ra từ tổng hành dinh của Obama, vì ông cựu tổng thống rất vui lòng thấy những biến động chống chính phủ này.
Nếu Barack Obama chưa làm đủ để phá hoại đất nước này trong 8 năm ngồi ở Bạch Cung thì điều đang hiển hiện là những chương trình tương lai của ông ta đang phá vỡ nền móng mà Hoa kỳ đã điều hành lý tưởng dân chủ pháp quyền trong 241 năm qua...
Nếu điều này không làm bạn sợ hãi, thì chúng ta đang ở trong tình trạng tệ hại hơn là những gì bạn biết.
Vậy hãy làm phần vụ của mình... Bạn đã đọc những điều này, vậy thì hãy chuyển tới những người khác để cho họ biết những điều tệ hại mà tất cả chúng ta đang đối diện. Chúng ta đang mất dần cái xứ sở này, bởi chúng ta cúi đầu vâng theo những áp đặt tệ hại của đám thiên tả. Và chúng ta đã trở thành là một cái đích toàn hảo cho những làn tên của kẻ thù.

Charles Krauthammer
Tường Giang chuyển ngữ 

HUYỀN THOẠI CỦA ĐẢNG DÂN CHỦ
Tác giảVũ LinhNguồnDiễn Đàn Trái ChiềuNgày đăng: 2019-03-16
Trong tuần qua, một độc giả của DĐTC gửi một loạt ’góp ý’ có tính mạt sát đảng CH và TT Trump để đề cao đảng DC và các tổng thống DC, nhất là Đấng Tiên Tri Obama. Loại góp ý này đi ngược hướng với DĐTC nhưng cũng hữu ích nên DĐTC đã đăng vì giúp cho thiên hạ có dịp thấy lại những lập luận ‘lừa gạt đường mòn’ mà đảng DC và TTDC cấp tiến đã nhai đi nhai lại như cục kẹo cao su hết chất ngọt từ nửa thế kỷ rồi, mà vẫn chưa thay cục kẹo khác.
Những lập luận này đã được chứng minh sai lầm cả vạn lần mà vẫn có người còn tin là... “sự thật”! Những cục sạn trong đầu thật khó mà lọc ra được là vậy.
Một lần nữa, ta coi lại vài huyền thoại dai hơn đỉa này.
(Xin quý độc giả tha lỗi bài hơi dài vì nhiều vấn đề quan trọng)
Phải nói ngay, ông độc giả này dùng toàn danh từ dao to búa lớn, biểu diễn sự thông thái bằng cách trích dẫn triết gia của mấy thế kỷ trước (kể cả Hegel là ông tổ của chủ nghiã cộng sản), nhưng tựu trung lập luận và bằng chứng của ông chỉ là phiên dịch từ CNN hay vài trang mạng lá cải cực tả. Là những chuyện cả nước đã biết từ khuya qua TTDC và TT tỵ nạn, nhưng ông này mới khám phá ra tuần rồi. Cũng là những dối trá mà DĐTC này muốn vạch mặt.
Cái lạ là ông này viết câu trên chửi CS, câu dưới cổ võ cho cái mà chúng gọi là XHCN: Nhà Nước vú em, trợ cấp tối đa, miễn phí đủ thứ, đấu tranh giai cấp nghèo giàu,... Chửi CS thật hay chỉ là chửi để che đậy quan điểm thầm kín vậy?
Dù vậy, DĐTC này đã đăng một số ‘góp ý’ của ông ta, để có dịp làm sáng tỏ vài vấn đề mà rất nhiều người vẫn còn thắc mắc đâu là ‘sự thật’. Một số ‘góp ý’ khác, nhằm mục đích bôi bác, sỉ vả cá nhân TT Trump không đáng để đăng lại vì DĐTC này không phải là cái loa của CNN.
CHUYỆN GIÀU NGHÈO VÀ TRỢ CẤP


Đây là giấc mơ của kẻ bị đảng Dân Chủ Mỹ lừa đảo là họ có quyền tự do cướp của người giàu
Cái lập luận xưa hơn trái đất là đảng DC lo giúp cho người nghèo trong khi đảng CH là đảng của tài phiệt chỉ lo trấn lột người nghèo. Đây là loại lập luận mỵ dân vô địch, hoàn toàn là lừa gạt, dựa trên sự thiếu hiểu biết của ‘dân nghèo’. Một loại lập luận copy nguyên văn sách lược kích động đấu tranh tranh giai cấp giàu-nghèo của CS, nhưng ‘nhẹ tay’ hơn, giống như uống bia Miller nhưng mà là Miller Lite!
Sự thật là ở Mỹ, chẳng có chuyện một đảng lo cho dân nghèo chống sự bóc lột của tài phiệt và một đảng diệt dân nghèo để bảo vệ nhà giàu. Một cái nhìn thô thiển kiểu quản giáo VC dạy tù cải tạo.
Trong lịch sử cận đại của Mỹ từ sau Đệ Nhị Thế Chiến đến nay, đã có 7 tổng thống CH trị vì tổng cộng 38 năm, và 5 tổng thống DC trị vì 28 năm. Nếu đảng CH là đảng của tài phiệt lo trấn lột dân nghèo thì chẳng lẽ dân Mỹ lại thích bị tài phiệt trấn lột dữ vậy sao? Ba tổng thống với tỷ lệ đắc cử cao nhất đều là CH hết: Eisenhower, Nixon và Reagan. Ông DC Clinton đắc cử với tỷ lệ thấp nhất, 43%.
Tổng ThốngĐảngThời gianSố
năm
CH
Số
năm
DC
EisenhowerCH1952-608 
KennedyDC1961-63 3
JohnsonDC1963-68 5
NixonCH1969-746 
FordCH1974-762 
CarterDC1977-80 4
ReaganCH1981-888 
Bush ChaCH1989-924 
ClintonDC1993-2000 8
Bush ConCH2001-088 
ObamaDC2009-16 8
TrumpCH2017-now2 

Tổng Cọng
  
38

28
xxxTrong xã hội Mỹ, dân nghèo hay dân giàu đều cần nhau, và mọi người đều có đủ trình độ dân trí để ý thức nhu cầu phải có một sự công bằng tương đối nào đó, giúp đỡ lẫn nhau thì xã hội mới yên ổn không có chiến tranh liên miên bất tận như thời trung cổ.
Cử tri DC tung hô những chương trình xã hội lớn như Medicare, là hình thức cung cấp dịch vụ y tế cho người cao niên, được ban hành dưới thời TT Johnson, nhưng rõ ràng là họ mù tịt về tiến trình đi tới Medicare.
Đây là sự thật: ý kiến cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho dân xuất phát từ TT Teddy Roosevelt của CH, năm 1912. Ý kiến còn đang được nghiên cứu thì bị gián đoạn bởi hai cuộc thế chiến. Đến năm 1956, TT Eisenhower của CH ra luật Dependents' Medical Care Act, thành lập quy chế bảo hiểm sức khỏe cho gia đình các quân nhân, từ đó sanh ra cái tên “Medicare”. Qua năm 1961, TT Eisenhower tổ chức Hội Thảo Về Tình Trạng Người Già -White House Conference on Aging-, tìm cách mở rộng Medicare ra cho dân thường, nhất là những người cao niên. Mở đầu cho một tiến trình đưa đến dự thảo luật Medicare cho người cao niên được trình lên cho TT Johnson của DC năm 1965. Medicare được thông qua bởi Thượng Viện và Hạ Viện giữa năm 1965, với hậu thuẫn của cả hai chính đảng, chứ không phải chỉ có đảng DC ủng hộ và CH chống.
Nhìn cho kỹ, nói Medicare là sản phẩm của đảng DC chỉ phô trương ra một sự thiếu hiểu biết về dữ kiện lịch sử.
Có người nói “chống XHCN sao lại nhận Medicare”? Làm như thể Medicare là sản phẩm của Xã Hội Chủ Nghĩa mà Mỹ bắt chước. Những người này mù tịt về Medicare và lịch sử. TT Teddy Roosevelt đã có ý kiến này 5 năm trước khi xẩy ra cuộc Cách Mạng Cộng sản tại Nga, một thế hệ trước khi các xứ Âu Châu ôm chủ nghiã xã hội, và hơn 50 năm trước khi TT Johnson ký Medicare.
Sau khi Medicare ra đời thì không còn thay đổi gì cho tới thời TT Bush Con của CH, là người đã bổ túc, thêm Medicare Part D năm 2003, Nhà Nước trả tiền thuốc trong Medicare luôn. Các tổng thống DC Carter và Clinton trong khoảng thời gian trước Bush Con đã chẳng làm gì hết.
TT Obama tích cực hơn, tung ra cái gọi là Obamacare. Obamacare tốt hay xấu?
Obamacare là chuyện điên rồ nhất thế giới. Người ta thấy một chuyện điên rồ là bất ngờ có thêm 25 triệu người có bảo hiểm y tế, rồi những người đi làm cật lực 60 tiếng đồng hồ một tuần tự nhiên phải trả bảo phí gấp đôi trong khi quyền lợi bảo hiểm bị cắt một nửa”. Đây không phải là nhận định của một tay ‘CH cuồng Trump’ nào đâu, mà đó là của cựu TT Bill Clinton đấy. Có cần bàn thêm không?
Đám ‘cuồng Obama’ đặt câu hỏi “những tay cuồng Cộng Hòa vì thù ghét đảng Dân Chủ có nhận và dùng Obamacare không…?” Thưa quý vị, dĩ nhiên là có. Đó là hệ thống y tế được Nhà Nước ra luật áp đặt, không sử dụng thì chẳng lẽ mua bảo hiểm y tế của Mexico? Không có nghiã là tốt. VC áp đặt chế độ CS lên cả nước, có phải CS là tốt không? Hơn nữa, không dùng Obamacare thì bị phạt tiền. Nếu quá tốt, sao lại phải có luật bắt thiên hạ phải mua, nếu không mua sẽ bị phạt? Có khác gì với chuyện ai ở VN mà không “nhận” chế độ CS sẽ bị trừng phạt không? Dù vậy, người ta ước tính có gần hai chục triệu người vẫn bác bỏ Obamacare, chấp nhận đóng phạt đấy.
Ít ai chối cãi đảng DC tương đối ‘rộng rãi’ hơn đảng CH trong vấn đề trợ cấp. Nhưng cũng không ai có thể nói đó là vì CH bất cần biết dân nghèo sống chết ra sao. Vấn đề ở đây là nền tảng nhân sinh quan hay ý thức hệ. DC thiên tả cho rằng Nhà Nước cần tập trung quyền lực và tiền bạc vào tay Nhà Nước, để Nhà Nước đùm bọc dân cả nước, chỉ thua chủ nghiã CS có một bước ngắn thôi. Trong khi CH chỉ cần một cái lưới an toàn tối thiểu –minimum safety net- để khuyến khích người dân tự lực cánh sinh, tin tưởng vào sáng kiến cá nhân của cả trăm triệu dân chứ không nghĩ là chỉ một nhúm công chức sáng xách ô đi, chiều vác cặp về có thể ngồi phòng máy lạnh nghĩ dùm và làm dùm mọi việc cho cả mấy trăm triệu người.
Trợ cấp tốt xấu ra sao?
Hiển nhiên trong xã hội, luôn luôn có những người thiếu may mắn, cần giúp đỡ. Trên căn bản đó, không ai có thể nói trợ cấp là chuyện xấu xa. Vấn đề là trợ cấp đến mức nào là đủ? Giống như câu chuyện nuôi con cái, đến tuổi nào thì chúng nên tự lập? Hay là cứ phải bám vào bố mẹ cho đến lúc chết?
Cái ‘rộng rãi’ của chủ thuyết ‘trợ cấp vú em’ có nhiều cái hại lớn.
Quan trọng nhất là biến người dân thành những người nhu nhược chỉ biết ngửa tay nhận trợ cấp được ban cho. Ban ít thì chửi, ban nhiều đòi thêm nữa. Tai hại hơn nữa là vì chỉ sống bằng cái trợ cấp tối thiểu đó, nên không bao giờ họ có cơ hội thoát ra khỏi cái bọc trợ cấp đó, không bao giờ có cơ hội thành ‘nhà giàu’. Trợ cấp là phương cách hữu hiệu nhất để giam hãm dân trong cái vòng nghèo túng với cái chi phiếu trợ cấp tối thiểu mãn đời.
Trên phương diện kinh tế, trợ cấp sẽ diệt tăng trưởng kinh tế, chẳng ai lo sản xuất gì nữa. Làm ít thì Nhà Nước nuôi, làm nhiều thì Nhà Nước đánh thuế cao, lấy hết tiền. Thế thì ai ngu đi làm cho mệt xác nữa? Nhìn vào tăng trưởng xấp xỉ 2% trong suốt 8 năm Obama thì thấy. Thất bại của tất cả các chế độ CS cho dù được áp đặt bằng súng đạn và tù đầy là một bằng chứng rõ ràng hơn nữa.
TT Obama chủ trì một nền kinh tế bết bát nhất lịch sử cận đại Mỹ, ngang ngửa với thành quả của TT Carter, cũng là DC. Dĩ nhiên, ông đã lãnh đủ hậu quả của cuộc khủng hoảng tài chánh vĩ đại, nhưng dĩ nhiên không kém, ông đã không triệt để tìm cách phục hồi, phát triển kinh tế lại. Cuộc phục hồi kinh tế của ông được chính CNN xác nhận là cuộc phục hồi yếu và chậm nhất lịch sử các cuộc phục hồi kinh tế. TT Obama dốt sao? Không phải vậy. Cho dù TT Obama không biết gì về kinh tế thì chung quanh ông cũng có cả trăm đại chuyên gia kinh tế.
Vấn đề là TT Obama thực tâm không muốn phục hồi quá nhanh. Tỷ lệ thất nghiệp lảng vảng ở mức 9%-10% từ ngày ông vừa ra luật gọi là kích cầu năm 2009 cho đến sau khi ông tái đắc cử năm 2012 mới bắt đầu hạ. Tại sao thất nghiệp quá cao và quá lâu như vậy? Tại vì thất nghiệp cao thì số dân lãnh trợ cấp đủ loại cũng cao, và càng cao thì càng nhiều người lệ thuộc vào trợ cấp mà họ nghĩ chỉ có đảng DC và Obama mới cung cấp. Có thể nói TT Obama cố kìm hãm phục hồi kinh tế để bảo đảm việc ông tái đắc cử hơn là lo kiếm việc cho dân.
Sách lược ngắn hạn có lợi cho Obama nhưng thật tai hại cho bà Hillary khi bà này phải trả cái giá là dân lao động mất job vùng Đại Hồ chạy ào ào qua bên ông Trump, tặng Tòa Bạch Ốc cho ông này để hy vọng có job lại. Và họ đã có job lại thật, đúng như mong đợi!
Mấy ông cử tri DC chất vấn đảng Cộng Hòa đã tạo ra được bao nhiêu chương trình an sinh xã hội để giúp dân?
Công bằng mà nói CH thua xa DC trên phương diện này. TT Obama là người đã đoạt giải vô địch về số người trở thành nô lệ vào trợ cấp, nhận lãnh food stamp, trợ cấp đông con, trợ cấp thất nghiệp, vô địch về số người nằm nhà không đi làm,… Không sai! Nếu đó là những tiêu chuẩn để đánh giá một tổng thống thì Obama quả là tổng thống ‘giỏi’ nhất, khiến cho dân càng ngày càng nghèo mạt, càng bị nhốt vào trong cái cũi trợ cấp của Nhà Nước.
Nhưng nếu đánh giá một tổng thống giỏi hay dở qua tăng trưởng kinh tế, qua số lượng người tham gia vào thị trường lao động, tức là số người đi làm, qua việc giảm số người lệ thuộc trợ cấp, lãnh food stamps, thì cứ nhìn vào các thống kê của hai năm dưới TT Trump. Những con số đó nói lên ‘sự thật’, phải không?
Trong vấn đề giàu nghèo, bỏ phiếu cho DC hay CH, thì sự lựa chọn khá rõ nét và dễ dàng. Ai muốn nằm ngửa đợi Nhà Nước thả sung vào miệng, cứ bầu cho DC, ai muốn có dịp tiến thân, thoát vòng nghèo túng, khỏi lệ thuộc trợ cấp, thì bầu cho CH. Dĩ nhiên, đây là nói về những người đầy đủ khả năng tự lực cánh sinh, chứ những người cao niên, hay có vấn đề sức khỏe, thì Nhà Nước sẽ phải lo, bất kể Nhà Nước DC hay Nhà Nước CH cũng không khác.
THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN
TTDC và đám DC, kể cả cựu TT Obama, thường đấm ngực cho những thành quả kinh tế là hậu quả muộn của chính sách của Obama, kể cả việc thị trường chứng khoán tăng ào ào.
Ta nhìn vào Dow Jones thử. Ngày Obama được bầu làm tổng thống, Dow Jones ở mức 9.000 điểm; ngày Trump được bầu, Dow Jones lên tới 18.000; tức là trong 8 năm Obama, Dow Jones đã tăng 9.000 điểm, hay trung bình 1.100 điểm một năm. Trong 2 năm hai tháng sau khi ông Trump đắc cử, Dow Jones tăng từ 18.000 điểm lên tới gần 26.000 tuần này, tăng 8.000 điểm hay trung bình gần 4.000 điểm một năm. Tăng vọt lên gấp bốn lần gia tăng dưới thời Obama, sao gọi đó là tiếp nối được? ‘Hậu quả muộn’ sao lại đúng ngay lúc ông Trump được bầu mà không xẩy ra trong 8 năm trước đó?
CHUYỆN ĐÓNG THUẾ
Tiện ích công cộng, quốc phòng, an ninh, hệ thống hành chánh Nhà Nước, ngay cả trợ cấp an sinh,... hiển nhiên là phải đóng thuế để Nhà Nước có tiền lo. Vấn đề là thu tới bao nhiêu là đủ, đến giới hạn nào thì là vừa phải?
TT xã nghĩa của Pháp Francois Mitterand, tăng thuế lợi tức ‘nhà giàu’, từ 45% lên tới 75%. Chỉ hai năm sau, ông phải thu hồi lại luật này vì các ‘nhà giàu’ đóng cửa hãng xưởng, bỏ nước ra đi, kinh tế cả nước trên bờ phá sản.
Có người đặt câu hỏi “TT Trump giảm thuế, vậy chứ mấy cụ cao niên không đi làm thì có đem về được một xu thuế nào không?”. Một câu hỏi ngớ ngẩn đến tiếu lâm. Không đi làm, được hưởng tiền già, được Medicare hay Medicaid miễn phí, được xử dụng tiện ích công cộng như đường xá, cầu cống, được quân đội và cảnh sát bảo vệ, tất cả miễn phí. Vậy mà vẫn khiếu nại không nhận được tiền thuế hoàn trả dù không đóng một xu thuế nào sao? Cụ tỵ nạn nào đồng ý với đòi hỏi này, xin đi khám bác sĩ tâm thần ngay.
Trong kinh tế thị trường khi mà Nhà Nước không có quyền ra chỉ tiêu kiểu như phải sản xuất bao nhiêu tấn khoai mì, hay giá một lít sữa phải là bao nhiêu, thì Nhà Nước chỉ có một cách điều khiển kinh tế hữu hiệu nhất là gián tiếp qua các luật thuế.
Giảm thuế khuyến khích các đại gia và công ty đầu tư thêm để kiếm thêm lời, mở hãng xưởng, tạo công ăn việc làm, giảm thất nghiệp. Giảm thuế cũng giúp người dân tiêu thụ có thêm ít tiền đi mua sắm, giúp nhiều hàng hóa được tiêu thụ hơn. Giúp kinh tế tăng trưởng, cả nước giàu.
TT Trump giảm thuế để kích động tăng trưởng kinh tế quá èo uột của Obama, chứ không phải để chia tiền cho các cụ nằm nhà ăn trợ cấp. (Xin đọc lại bài Luật Thuế Mới trên DĐTC này – Tháng Chạp 2017)
Trong con mắt của khối thiên tả, thuế phải là cách chia lại tiền lấy của người khác.
Trước khi các cụ bị bịnh DƯT chửi TT Trump của CH giảm thuế để “giúp nhà giàu có thêm tiền”, thì các cụ nên nhớ lại trong lịch sử cận đại của Mỹ, tổng thống đầu tiên giảm thuế mạnh là John Kennedy, và TT Obama cũng là người gia hạn giảm thuế của TT Bush con. Cả hai ông Kennedy và Obama đều là ‘thần tượng’ của DC đấy. Sao họ lại muốn tài phiệt “có thêm tiền”?
Một tờ báo Việt ngữ bị bịnh DƯT loan tin “TT Trump cắt chương trình phúc lợi xã hội cho người nghèo. Chỉ cần đọc tới chữ “cắt” là đã mừng rỡ nhẩy tưng tưng vì tìm ra được cách mới đánh Trump, không rảnh tìm hiểu thêm, hay không có khả năng để hiểu xa hơn.
Sự thật là TT Trump đề nghị cắt 1.500 tỷ Medicaid là chương trình y tế cho dân lợi tức thấp, và cắt 800 tỷ Medicare là chương trình y tế cho dân cao niên.
Việc cắt giảm này không có nghiã là những người bị bệnh đang được chữa bịnh miễn phí, bây giờ Trump không cho chữa bịnh nữa. Cắt giảm này dựa trên 2 yếu tố:
1) Medicaid là chương trình dành cho những người trong mức lợi tức thấp. Trong chính sách kinh tế của TT Trump, kinh tế sẽ tăng trưởng mạnh, hàng chục triệu người sẽ có việc làm hoặc sẽ có lợi tức cao hơn, vượt qua mức cùng đinh của Medicaid, do đó họ không cần Medicaid nữa vì sẽ có bảo hiểm của sở làm, hay đã có đủ tiền để tự mua bảo hiểm, giảm gánh nặng của Nhà Nước. Cụ thể: trong năm 2018, 4 triệu người đã không còn nhận được food stamp nữa, không phải vì TT Trump cắt, mà vị họ không cần nữa.
2) Trong cả hai chương trình Medicaid và Medicare, Nhà Nước sẽ xiết chặt hay cắt giảm tiền bồi hoàn các bác sĩ, nhà thương và tiền thuốc để không cho họ chém Nhà Nước quá tay. Như một bác sĩ mổ ruột gửi biên lai 20.000 đô một lần mổ cho Nhà Nước qua Medicare, bây giờ Nhà Nước sẽ cứu xét, chỉ trả 12.000 đô thôi (chỉ là ví dụ, không chính xác).
Trước khi các cụ cuồng chống Trump nhẩy dựng lên, thì xin tin cho các cụ biết cắt giảm ngân sách Medicaid và Medicare kiểu này không phải là ‘sáng kiến’ của tay ‘khốn nạn Trump’ (danh từ của một tay cuồng Obama đấy), mà là ý kiến trong Obamacare mà các cụ ca tụng đấy. Năm 2012, trong cuộc tranh luận trên TV, ứng cử viên PTT của CH, ông Paul Ryan, chất vấn ứng cử viên của DC, ông Joe Biden, và ông Biden đã xác nhận Obamacare sẽ cắt giảm 700 tỷ Medicare để đắp vào Obamacare. Việc này chưa được thực hiện vì vẫn chỉ là một trong không biết bao nhiêu bánh vẽ mà TT Obama đã tặng dân. Bây giờ TT Trump ghi vào ngân sách để thực hiện. Obamacare cắt giảm ít hơn TT Trump vì thứ nhất Obamacare không dự trù việc kinh tế tăng trưởng mạnh, tạo công ăn việc làm cho cả triệu người để họ thoát ra khỏi mức cùng đinh của Medicaid, và thứ nhì Obamacare dự trù cấp Medicaid và Medicare cho cả chục triệu di dân lậu, là chuyện không có trong ngân sách của TT Trump.
Nói tóm lại, chẳng có cụ nào bị mất Medicaid hay Medicare đâu, tỉnh táo đừng nghe những xuyên tạc của những tay lừa đảo chuyên nghiệp hay hù dọa thiếu lương thiện.
CHUYỆN CÔNG NỢ
Vài cụ tỵ nạn bị bịnh DƯT nặng này coi CNN thấy đả kích TT Trump tăng công nợ từ 20.000 tỷ lên tới 22.000 tỷ thì hô hoán ầm ỹ, đả kích túi bụi, mặc dù khi TT Obama tăng công nợ gấp đôi, từ 10.000 tỷ lên tới 20.000 tỷ thì lại ô-kê, im re.
TT Obama khi rời nhiệm sở, để lại món nợ 20.000 tỷ, món nợ đó là công khố phiếu của Nhà Nước Mỹ, phải trả tiền lãi. Lãi suất trên công khố phiếu Mỹ trong năm 2018 là 3%. Tức là tiền lãi trên 20.000 tỷ là 600 tỷ x 2 năm = 1.200 tỷ. Chỉ vì tiền lãi không mà công nợ của TT Trump trong hai năm đã tăng lên tới 21.200 tỷ rồi.
Công nợ ngày Obama nhậm chức là khoảng 10.000 tỷ, lãi suất công khố phiếu Mỹ tháng Giêng năm 2009 là 2,2% và tháng 10, 2016 là 1,7%. Cứ tính đổ đồng lãi suất là 2% một năm trong 8 năm Obama. Tức là tiền lãi là 10.000 x 2% x 8 = 1.600 tỷ trong 8 năm Obama. Như vậy, nếu kể tiền lãi không thì công nợ của Obama cuối hai nhiệm kỳ phải là 10.000 + 1.600 = 11.600 điểm. Đằng này, nó lên tới 20.000 tỷ.
Những năm Obama cũng là những năm mà cuộc chiến Iraq và Afghanistan giảm cường độ mạnh, chi tiêu chiến tranh giảm gần hết. Tức là phần lớn số tiền 8.400 tỷ TT Obama vay mượn thêm đều được dùng làm quà trợ cấp cho ‘dân nghèo’ để mua phiếu bầu cử cho ông ta và đảng DC.
Cho đến nay TT Trump vẫn chưa cắt trợ cấp của ai hết, vẫn phải è cổ trả trợ cấp Obama đã ban phát, gia tăng mỗi năm theo lạm phát. TT Trump chưa có ngân sách chi tiền gì hết. Chỉ mới xin hơn 5 tỷ để xây tường là đã bị chống phá đến đóng cửa Nhà Nước rồi, làm sao có chuyện TT Trump đi vay thêm 2.000 tỷ để... xài chơi? Mà xài vào chuyện gì, có cụ nào thấy không?
Cái giả dối của những người hô hoán về 2.000 nợ của TT Trump trong khi nín khe về 10.000 tỷ nợ mới của TT Obama nói lên đầy đủ tính phe đảng lố bịch của họ hay sự thiếu hiểu biết hay thiếu lương thiện của họ, không hơn không kém.

Ghi chú: Trong trang Báo Mỹ tuần này, có đăng lại một số bài viết cũ của kẻ này về thành quả của TT Obama. Kính mời quý độc giả đọc lại nếu muốn biết thêm chi tiết về cái tài của Đấng Tiên Tri.