Thursday, November 1, 2018

BỘ CHÍNH TRỊ TRUNG QUỐC RA TUYÊN BỐ THỪA NHẬN KINH TẾ GẶP NHIỀU KHÓ KHĂN
Tác giảTrần Đình ThuNguồnFB Trần Đình ThuNgày đăng: 2018-11-01


Ảnh ông Tập đang ưu tư vào ngày hôm qua khi ra thông báo
Thưa bạn đọc yêu quý của tôi!
Tôi vui mừng gửi đến quý bạn tin tốt lành này vào buổi sáng hôm nay. Vậy là trong vòng 2 ngày chúng ta có 2 tin tốt.
Tôi không đánh giá mặt tốt của nó ở sự suy thoái nền kinh tế Trung quốc, mà ở chỗ sự sụt giảm ý chí của những người cộng sản Trung quốc.
Đây là tín hiệu đầu tiên của sự chân thành của những người cộng sản Trung quốc.
Tôi quá lạc quan chăng?
Có lẽ có một chút lạc quan nhưng tôi tin về lâu về dài, những điều gì là chân lý thì ai cũng sẽ phải nhận ra.
Chân lý đó là, vào thế kỷ này, trên quả địa cầu này, tất cả các quốc gia đều không nên thực hành xã hội chủ nghĩa.
Tôi chưa bao giờ nói rằng lý tưởng của CNXH hay CNCS là không tốt đẹp nhưng tôi nói rằng nó không nên được thực hành trong thế kỷ này.
Và những người cộng sản Trung quốc dường như đã bắt đầu thấm thía rằng họ đã không thực hành chân lý này.
Nếu họ công nhận chân lý này là đúng, tôi yêu họ, yêu ông Tập Cận Bình xiết bao, dù họ vẫn đang còn chiếm biển đảo tổ quốc tôi.
Bộ chính trị Trung quốc vào ngày hôm qua đã ra tuyên bố nói rằng Trung quốc đang chịu "áp lực suy giảm ngày càng tăng" với "những thay đổi sâu sắc" ở môi trường bên ngoài. Họ cũng thừa nhận rằng các doanh nghiệp của họ đang gặp khó khăn. Có một câu tôi trích dẫn theo Vnexpress vì tôi không đọc được tiếng Hoa: “"Cần phải tăng cường cải cách và mở cửa để tập trung vào những vấn đề cốt lõi với các giải pháp mục tiêu".
Tôi hy vọng ở cụm từ “tăng cường cải cách” và cụm từ “mở cửa”.
Sẽ còn quá sớm để có thể đặt câu hỏi liệu rằng ông Tập Cận Bình có biến thành một Gorbachev của thế kỷ 21 hay không, nhưng tôi và các bạn có quyền ước mơ điều ấy.
Vào lúc này chắc chắn người bạn lớn của nhân dân Việt Nam và tất cả người Việt yêu nước trên thế giới, ông Trump, đang mỉm cười.
Tôi yêu ông lắm Bố Già Trump à. Chính Chúa đã phái ông đến trần gian này để giúp cho dân tộc Việt Nam chúng tôi đó Bố Già ạ.
Có lẽ tôi không cần viết gì thêm trong bài này nữa. Các số liệu và phân tích tôi sẽ viết trong bài sau vào ngày mai.
Vì Bố Già Trump vẫn đang chuẩn bị những đòn trừng phạt mới cho đến khi ông Tập hoàn toàn quy phục Bố Già Trump.
Tôi tin ngày ấy sẽ không xa.
Yêu tất cả mọi người và chúc tất cả một buổi sáng an lành!
*****
TRUNG QUỐC CÓ THỂ ĐẦU HÀNG MỸ SỚM HAY KHÔNG VÀ QUÁ TRÌNH SẼ DIỄN RA NHƯ THẾ NÀO?
Tác giảTrần Đình ThuNguồnFB Trần Đình ThuNgày đăng: 2018-11-01
Tôi không hiểu tại sao một số bạn nghĩ rằng nhà nước Trung quốc hiện tại không thể thua cuộc sớm? Nếu so sánh tương quan lực lượng thì phía Mỹ là con voi mà Trung quốc chỉ là con hoẵng mà thôi.
Về quân sự, trong khi Trung quốc hoàn toàn không có đồng minh thì Mỹ có cả khối NATO với 29 nước, và một số nước đồng minh ngoài NATO. Tương quan sức mạnh quân sự ở đây, Trung quốc may ra chỉ đạt cỡ 1/10 là giỏi lắm.
Về kinh tế, Mỹ có thể huy động hàng trăm nước để bao vây kinh tế Trung quốc, ngược lại Trung quốc hoàn toàn không thể bám víu vào bất cứ một nền kinh tế mạnh nào khác.
Vậy thì làm sao Trung quốc có thể chống lại Mỹ?
Cho nên tôi khẳng định là Trung quốc phải thua cuộc. Đó là một điều không thể khác.
Tuy nhiên tôi hơi bất ngờ là Trung quốc phát tín hiệu sớm hơn tôi nghĩ.
Việc Bộ chính trị Trung quốc ra tuyên bố với toàn thế giới về tình trạng bi đát của nền kinh tế là một sự kiện vô cùng nghiêm trọng. Đó không phải là một lời phát biểu vu vơ của một quan chức nhà nước mà là một văn kiện của Đảng cộng sản Trung quốc mang tính mệnh hệ quốc gia. Để ra được tuyên bố đó, nó phải được sự thống nhất của toàn bộ Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Trung quốc cộng với sự đồng ý của các nguyên lão Trung quốc.
Về mặt chiến lược, khi đã xác định không thể chống chọi với Mỹ thì việc Trung quốc chấp nhận các yêu sách của phía Mỹ sẽ là lối thoát ít đau thương nhất cho họ.
Tại sao lại không thể như vậy?
CÁC YÊU SÁCH TỪ PHÍA MỸ
Hiện nay các yêu sách của Mỹ theo tôi là đã có và Mỹ đã chuyển cho Trung quốc nhưng đó là văn bản mật của cả 2 bên. Tuy nhiên theo tôi, yêu sách đó chắc chắn không ngoài việc Trung quốc phải thay đổi toàn bộ thể chế giống như Liên Xô và các nước Đông Âu trước đây. Trung quốc sẽ trở thành một nước dân chủ đa đảng, đồng thời phát triển kinh tế theo hướng thị trường lành mạnh.
Các bạn có thể không tin điều đó nhưng tôi khẳng định nó phải diễn ra như vậy, dù không phải là ngày một ngày hai.
Các bạn còn nhớ cách đây 2 tháng tôi có viết một bài nói rằng 2 tháng tới kinh tế Trung quốc sẽ rơi vào mô thức tan vỡ, nhiều bạn nghi ngờ nhưng nó chính là hôm nay đây.
Và tôi xin nhắc lại, tuyên bố của Bộ chính trị Trung quốc vào ngày hôm qua mang ý nghĩa là tín hiệu muốn “xuống thang” của Trung quốc. Nó là “món quà” mà ông Tập Cận Bình phải chuẩn bị trước lúc gặp ông Trump tại G 20, Argentina. .
TIẾN TRÌNH TAN RÃ
Tôi khẳng định Trung quốc sẽ sớm tan rã.
Nói tan rã ở đây là tôi muốn nói đến sự tan rã thể chế hiện tại. Còn nó có tan rã thành nhiều nước hay không thì tùy thuộc vào tình hình cụ thể.
Nhưng chúng ta biết, với một đất nước như Trung quốc, không cá nhân nào có quyền quyết định một điều gì mang tính bước ngoặt quá lớn, mà phải là quyết định của toàn bộ Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Trung quốc và phải có lộ trình.
Chúng ta từng theo dõi quá trình xuống thang của Triều Tiên. Quá trình từ đối đầu khẩu chiến giữa 2 bên rồi mới từ từ từng nấc thang một. Phải trải qua nhiều cuộc đàm phán từ cấp thấp đến cấp cao rồi thượng đỉnh. Mà thượng đỉnh cũng phải nhiều lần. Trong quá trình đó, ông Trump cũng phải liên tục gia tăng đe dọa quân sự, kinh tế lên Triều Tiên… còn ông Kim Jong Uh cũng phải tìm sự đồng thuận trong đảng của ông.
Trung quốc cũng vậy. Ông Tập Cận Bình không thể một mình đơn phương đùng đùng tuyên bố đầu hàng Mỹ, rồi tuyên bố sẽ thế này thế khác. Mà lộ trình sẽ từng bước với sự đồng ý tập thể của Ban chấp hành trung ương Đảng CSTQ, trong đó không bao giờ chúng ta nghe một lời tuyên bố đầu hàng nào cả. Nhưng cuối lộ trình sẽ hướng đến yêu cầu của phía Mỹ đã chuyển cho Trung quốc như đã nói trên.
Trong quá trình đó, các vị lãnh đạo Trung quốc cũng sẽ có các tuyên bố cứng rắn để giữ thể diện quốc gia. Rồi phía Mỹ cũng vẫn tiếp tục gia tăng sức ép kinh tế quân sự lên Trung quốc. Chỉ có các cải tổ trong nội bộ Trung quốc với sự giám sát ngầm của phía Mỹ là diễn ra theo lộ trình đã định. Thí dụ Trung quốc sẽ thông qua việc cho phép các đảng phái khác ngoài Đảng CSTQ hoạt động. Rồi mở rộng các quyền tự do dân chủ. Cứ dần dần như thế cho tới lúc tuyên bố thành lập chính phủ mới, bầu cử đa đảng…
Lúc đó ông Trump mới căn bản hoàn thành sứ mệnh chống lại sự bành trướng của Trung quốc.
VNCH: Hóa ra có tới hai 'Tháng Tư Đen'
Tác giảTS Nguyễn Tiến HưngNguồnBBCNgày đăng: 2018-11-01


Tổng thống Ngô Đình Diệm trong một hình tư liệu. Bên phải là cố vấn Ngô Đình Nhu, em trai ông
Lịch sử Miền Nam Việt Nam thật kỳ lạ: hai cái mốc lịch sử ấy lại cách nhau đúng 20 năm - đánh dấu lúc khai sinh và lúc sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa.
'Tháng Tư Đen' thứ nhất: năm 1955
Sau khi ông Ngô Đình Diệm nhận chức Thủ Tướng vào Hè 1954, Sàigòn dần dần chìm đắm vào cảnh nội loạn. Lý do chính yếu là Pháp nhất quyết dẹp Thủ Tướng Diệm để thành lập một chính phủ thân Pháp và bảo vệ quyền lợi của Pháp.
Tình hình chính trị khó khăn tại Miền Nam từ năm 1954 kéo dài sang năm 1955.
Tư lệnh quân Đội Pháp Paul Ély thuyết phục được Đại sứ Mỹ Lawton Collins rằng ông Diệm không thể lãnh đạo Miền Nam Tự Do.
Ông đề nghị năm bước để thay thế Thủ tướng Diệm (chỉ mới chấp chính được mười tháng). Collins đích thân bay về Washington để áp lực cả tổng thống lẫn ngoại trưởng.
Sau cùng cả TT Eisenhower lẫn Ngoại Trưởng Dulles đã phải nghe theo - dù hết sức lưỡng lự.
Washington gửi điện mật tới Sàigòn đồng ý cho đảo chính vào lúc Pháp đang bí mật yễm trợ lực lượng Bình Xuyên lật đổ Tổng thống Diệm.
Vào mùa xuân 1955, ngoài đối phó với Pháp, ông Diệm còn có vấn đề lớn lao nữa là việc định cư gần một triệu dân di cư từ ngoài Bắc vào Nam, bất chợt làm tăng dân số Miền Nam lên 7%.
Khi đưa một số dân lên khai khẩn các khu dinh điền trên cao nguyên, ông Diệm bị chỉ trích là mang người Kinh lên chiếm đất của người Thượng. Nhiều người còn dị nghị là chính quyền Ngô Đình Diệm kỳ thị Bắc Nam và thiên vị người Công Giáo.
Không những tình hình chính trị mà tôn giáo tại Miền Nam thật rối ren. Vào tháng 3, các giáo phái thành lập "Mặt Trận Thống Nhất Toàn Lực Quốc Gia."
Quốc trưởng Bảo Đại ủng hộ Mặt Trận và thông báo cho Mỹ là ông Diệm không còn hữu hiệu nữa. Ngày 21 tháng 3, 1950 Mặt Trận tống đạt một tối hậu thư, đòi ông Diệm trong vòng năm ngày phải thành lập chính phủ mới, gồm đại diện của các lực lượng dân chủ đối lập nếu không họ sẽ biểu tình.
Thành lập xong, đại diện Mặt Trận liên lạc ngay với phía Mỹ để yêu cầu ủng hộ việc đòi ông Diệm phải thành lập chính phủ mới. Tại Sàigòn, Đại sứ Collins tuy là chống biểu tình nhưng khuyên ông Diệm phải thương thuyết để dung hòa với Mặt Trận, như vậy "có thể đổi thù thành bạn."
Thoạt đầu ông Diệm đồng ý, nhưng khi các giáo phái nói là không thể điều đình về những yêu sách của họ, ông Diệm cho ông Collins biết là sẽ dùng vũ lực để giải quyết. Collins không đồng ý, trả lời rằng quân đội sẽ không ủng hộ việc dùng vũ lực và tiếp tục khuyên ông Diệm phải tìm giải pháp ôn hòa.
Một quyết định táo bạo
Cuối tháng 3, 1955 bầu không khí Sàigòn trở nên ngột ngạt sau khi ông Diệm ban hành sắc lệnh tách Cảnh sát Biệt khu Thủ đô ra khỏi hệ thống chỉ huy của Tổng giám đốc Cảnh sát Quốc gia Lại Văn Sang. Không thông báo cho Đại sứ Mỹ, ông Diệm bắt đầu xúc tiến kế hoạch truất chức ông Sang và tấn chiếm Trung Tâm Cảnh sát, dự định cả hai việc sẽ được thi hành vào ngày 29 tháng 3.
Thế nhưng chỉ mấy giờ trước khi kế hoạch bắt đầu, Pháp biết được tin này nên gấp rút can ngăn ông Diệm, hứa sẽ tìm cách đưa quân đội Bình Xuyên ra khỏi lực luợng cảnh sát.
Đại sứ Collins cũng đến gặp ông Diệm để phản đối việc dùng vũ lực.
"Nếu ngài giải quyết vấn đề bằng cách này, chúng tôi sẽ bị áp lực mạnh mẽ phải ủng hộ việc thay đổi chính phủ ngài."
Đêm 29 rạng 30 tháng 3, giao tranh giữa Bình Xuyên và quân đội quốc gia đã xảy ra, nhưng vào lúc 3:15 sáng, Tướng Ely áp đặt ngay lệnh ngưng chiến.
Để biểu dương lực lượng, ông cho xe thiết giáp quần trên đường phố Sàigòn. Vì đã có giao tranh đem đến đổ máu và chết chóc, Pháp nhân cơ hội này sắp xếp một kế hoạch toàn bộ để dẹp ông Diệm.
Một mặt thì thuyết phục Đại sứ Collins (cũng là cựu chiến hữu với Ély trong Thế Chiến II) về ông Diệm không đủ tài năng và uy tín, mặt khác thì đề với nghị Quốc trưởng Bảo Đại ở Cannes phải có hành động quyết liệt như cất chức ông Diệm, đồng thời ngấm ngầm yểm trợ lực lượng Bình Xuyên.
Tháng 4/1955: năm bước để loại bỏ Thủ Tướng Diệm


TT Ngô Đình Diệm trong một ảnh chụp cuối tháng 11/1955
Pháp đã thành công trong việc thuyết phục được Đại sứ Mỹ Collins. Ngày 9 tháng 4, 1955 ông Collins gửi Ngoại Trưởng Dulles một điện văn dài, đề nghị toàn bộ cách giải quyết cuộc khủng hoảng tại Sàigòn. Đề nghị này gồm hai phần: sắp xếp việc ông Diệm 'từ chức,' và thẩm định hậu quả của việc từ chức. Tóm tắt phần một như sau:
Hãy xem công điện số 4448
Ngày 9 tháng 4, 1955
Việc sắp xếp cho ông Diệm từ chức gồm 5 bước đi, :
1. Giải quyết vấn đề rút Cảnh sát và Công an ra khỏi tay Bình Xuyên;
2. Thuyết phục ông Diệm từ chức;
3. Tìm người thay thế ông Diệm làm Thủ tướng;
4. Đi tới một thỏa thuận về giải pháp đối với các giáo phái; và
5. Vận động để các giáo phái chấp nhận giải pháp trên.
Nửa đêm ngày 28 tháng 4
Khuyến cáo của Đại sứ rõ ràng, mạch lạc là như vậy, nhưng tại Washington phản ứng về vụ Bình Xuyên nổ súng thì lại khác.
Ngay trước khi kim đồng hồ chỉ nửa đêm ngày 28 tháng 4, 1955 ở Sàigòn tức là trưa ngày 29 tháng 4 ở Washington, Ngoại trưởng Dulles nhận được tin "giao tranh đã bắt đầu giữa Quân Đội Quốc Gia và Bình Xuyên" khi ông đang ăn trưa với một số dân biểu lưỡng đảng tại Tòa Bạch Ốc:
"Đây là cơ hội chúng ta đã chờ đợi để tìm hiểu xem ông Diệm có đủ can đảm và quyết tâm hành động không, và cũng để biết được Quân đội Việt Nam có trung thành với ông ta hay không," ông Dulles nói với các dân biểu, "Nếu chứng tỏ được hai điều này thì ta hết lo (we are over the hump); còn nếu như ông thất bại về một trong hai điểm thì bắt buộc ông ta phải từ chức. Dù sao chúng ta cũng sẽ có câu trả lời."
TT Eisenhower chỉ thị:
"Nếu như ông ta thất bại thì thật là bết bát, nhưng ta cần phải tìm hiểu ngay bây giờ hơn là để muộn về sau, xem Quân đội Quốc gia mà ta tốn phí quá nhiều để phát triển liệu có trung thành với ông ta hay không."
Trong hoàn cảnh xáo trộn và trước sự chống đối ông Diệm của Đại sứ Collins, TT Eisenhower gọi ông Collins về Washington để tham khảo. Trước khi đi, ông Collins còn gửi đề nghị cho TT Eisenhower (19/04/1955) là vẫn phải thay thế ông Diệm.
Rồi Collins còn đến gặp ông Diệm một lần nữa và báo cáo về Washington là ông đã nói thẳng với ông Diệm rằng chính phủ của ông ta sẽ không thể tồn tại nổi được ba tháng nữa, và nếu cứ tiếp tục như thế này thì loạn lạc là điều trông thấy.
Và vì vậy, "Tôi thêm rằng bắt buộc tôi phải báo cáo cho chính phủ tôi rằng hành động của ông Diệm sẽ dẫn tới một cuộc nội chiến."
Theo Collins, ông Diệm đã trả lời rằng mỗi khi ông nhân nhượng và thỏa hiệp thì vấn đề lại trở nên khó khăn hơn.
Vì sợ ông Diệm lợi dụng lúc Collins không có mặt ở Sàigòn để tấn công Bình Xuyên và đặt Mỹ vào một việc đã rồi nên Collins còn căn dặn ông Diệm là "Ngài nên làm bất cứ điều gì có thể để tránh xảy ra một cuộc xung đột trong khi tôi đi vắng."


Cao ủy Pháp, tướng Paul Ely (giữa) cùng ông Ngô Đình Diệm, lúc đó mang chức Thủ tướng, tại một chùa ở Chợ Lớn trong lễ Phật giáo tưởng niệm chiến sỹ trận vong Pháp - Việt tháng 1/1955
Ông Diệm nói lảng đi, phàn nàn rằng nếu như ông đã cất chức Tổng Giám Đốc Cảnh sát Lại Văn Sang ngay từ đầu thì bây giờ tình hình tại Sàigòn đã có thể kiểm soát được rồi.
Chào tạm biệt, ông Collins cho ông Diệm hay là chính Quốc trưởng Bảo Đại sẽ giải nhiệm ông nếu tình hình này cứ kéo dài. Kết thúc bản báo cáo gửi Washington, Collins đề nghị:
"Tôi không thấy, nhắc lại là không thấy, một giải pháp nào khác ngoài việc thay thế ông Diệm cho sớm."
Bên bờ vực thẳm
Đại sứ Collins về tới Washington ngày thứ Năm, 21/04.
Ngày 22 tháng 4, ông dùng bữa ăn trưa với TT Eisenhower, và sau đó gặp Ngoại trưởng Dulles cùng với các đại diện Bộ Quốc Phòng và Trung ương Tình báo để 'lobby' chống ông Diệm. Ông nhắc lại quan điểm của ông một cách mãnh liệt và cứng rắn hơn trước là Mỹ phải thay thế ông Diệm và có kế họach hành động ngay tức khắc.
Trước áp lực mạnh mẽ của Collins, vừa là đặc ủy của Tổng Thống, vừa là đại sứ, lại là chứng nhân có mặt tại chỗ để nhận xét, nên sau cùng ông ta đã thắng thế. Ngày 27 tháng 4, ông Dulles đã đồng ý một cách lưỡng lự.
Ông chấp thuận một mật điện do Bộ Ngoại giao soạn thảo ra lệnh thay thế Thủ Tướng Diệm. Ông Young viết lại rằng:
"Chẳng một ai trong chúng tôi thật sự tin tưởng vào bức điện đó, nhưng chúng tôi phải đối diện với những đề nghị mạnh mẽ của Collins và ưu thế của ông là ông ta đã đến tòa Bạch Ốc ngay hôm sau ngày ông từ Sàigon về tới Washington."
Mật điện lịch sử ngày 27/04/1955: thay thế Thủ Tướng Diệm
Bức điện ngày 27 tháng 4, 1955 cho phép sắp xếp thay thế Thủ Tướng Diệm trích dẫn ở phần Phụ Lục là một văn kiện lịch sử hết sức quan trọng. Nó giống như mật điện ngày 24 tháng 8, 1963 vào lúc sắp xếp việc đảo chánh.
Sau đây là tóm tắt:
Bộ Ngoại Giao
Ngày 27/04/1955
"Tướng Collins và Ely phải thông báo cho Thủ tướng Diệm biết rằng vì lý do ông không thành lập được một chính phủ liên hiệp có cơ sở rộng rãi và ông bị người Việt chống đối, chính phủ Hoa kỳ và Pháp không còn đủ tư thế để ngăn ngừa việc ông phải từ chức. Những đức tính yêu nước của ông vẫn có giá trị tiềm năng lớn đối với Việt Nam, và chúng ta hy vọng rằng ông sẽ hợp tác với bất kỳ chinh phủ mới nào được chỉ định…
" Chúng tôi tạm đề nghị một tân chính phủ như sau:
1)Nội các: quyền hành pháp đầy đủ trao cho [Trần Văn] Đỗ hoặc [Phan Huy] Quát làm thủ tướng và phó thủ tướng…
2)Hội Đồng Tư Vấn khoảng từ 25 đến 35 đại diện các phe nhóm, gồm cả các giáo phái…và
3) Quốc hội Lâm thời: một cơ chế gần như một Quốc Hội Lập Pháp, gồm những người đã trù liệu được bầu ra hay chỉ định theo lịch trình…"
Dulles
Bộ Ngoại giao gửi mật điện đi vào lúc 6 giờ chiều ngày 27/04 giờ Washington nhưng khi chỉ thị vừa được gửi đi là tin tức này đã lọt ra ngoài nên ông Diệm biết được và đã hành động kịp thời.
Những giờ phút quyết liệt cuối tháng 4/1955
Theo tác giả Mark Moyar trong cuốn Triumph Foresaken (xuất bản năm 2006) thì:
"Trong mấy giờ đồng hồ hết sức cam go sau khi gửi mật điện này, Washington nhận được rất nhiều điện văn dồn dập do Đại tá Landsdale gửi.
Rồi ngay trước khi kim đồng hồ chỉ nữa đêm giờ Washington (Sàigòn là trưa) Landsdale báo cáo là "giao tranh đã bắt đầu giữa Quân đội Quốc Gia và Bình Xuyên."
TT Eisenhower và Ngoại trưởng Dulles nghe vậy giật mình, quyết định hủy bỏ kế hoạch Collins nhằm dẹp ông Diệm, đồng thời ra lệnh cho Tòa Đại sứ Mỹ ở Paris và Sài gòn phải gấp rút đốt hết các mật điện nói về việc này.
Về thời điểm này, tác giả nổi tiếng về lịch sử Việt Nam Joseph Buttinger trong cuốn "Vietnam, A Dragon Embattled" nhận xét:
"Trong sự tranh đấu để thu hồi và bảo vệ được quyền bính, ông Diệm đã trải qua nhiều giai đoạn bất trắc và khổ cực. Tuy nhiên, cho dù cả trong những tuần lễ trước cuộc đảo chánh và ám sát ông năm 1963, ông Diệm cũng đã không bị gian lao, cay đắng bằng trong tháng 4, 1955."
May mắn cho kế hoạch khai sinh VNCH


Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm trong một chuyến thăm Hoa Kỳ
Trước khi rời Sàigòn về Washington (ngày 20/04), theo tác giả Mark Moyar trong sách đã viện dẫn, Đại sứ Collins có nói với Cao ủy Pháp Ely rằng:
"Hoa Kỳ đã quyết định ông Diệm phải từ chức."
Theo sự thỏa thuận này, ngày 30 tháng 4, Ely tới gặp Quyền Đại sứ Mỹ Randolph Kidder để yêu cầu Hoa Kỳ cộng tác với Pháp trong việc dẹp ông Diệm.
Lúc ấy, Kidder không biết chính sách của Washington diễn biến ra sao vì trước khi rời Sàigòn, Collins chỉ nói với Kidder là "thượng cấp còn đang bàn định về những kế hoạch mới của Hoa Kỳ tại Việt Nam," và lúc này Collins còn đang bàn bạc, vận động tại Washington.
Thế nhưng, vì đã tận mắt thấy ông Diệm đang thành công, Kidder trả lời thẳng thừng cho Ely là "Không, Hoa Kỳ sẽ không cộng tác trong việc dẹp ông Diệm."
Về sau, Kidder kể lại "Lúc ấy tôi thực không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải tự quyết định lấy về chính sách của Hoa Kỳ, vì nếu trả lời là 'tôi không biết' thì thật là buồn cười."
Tướng Ely vô cùng giận dữ và phản đối, cho rằng Hoa Kỳ đã bội ước, vì chính ông đã nhận được sự đồng ý của Tướng Collins về việc thay thế ông Diệm. Thái độ phẫn nộ của Ely cũng giống như lúc ông đã hết sức bất mãn về sự hứa hẹn của tướng Radford là sẽ can thiệp vào Điện Biên Phủ, rồi không làm như vậy.
Dù Ely phản kháng, Kidder vẫn giữ nguyên lập trường là Hoa Kỳ ủng hộ ông Diệm chứ không bắt tay với Pháp để dẹp ông đi.
Rất may cho Thủ Tướng Diệm và còn may hơn nữa cho việc khai sinh nền Cộng Hòa Việt Nam: cũng theo Moyar, nếu như trong buổi họp ngày 30 tháng 4, ông Kidder đã nói thật với Tướng Ely rằng: Tòa Đại sứ thực sự chưa nhận được những hướng dẫn về chính sách của Hoa kỳ đối với ông Diệm vào lúc ấy (ngoài lệnh hủy công điện ngày 27 tháng 4) thì rất có thể ông Ely đã có những biện pháp mạnh mẽ để dẹp ông Diệm hơn là đã nhân nhượng ông ta.
Ngoài ra, giả như Đại sứ Collins không về Washington và có mặt tại buổi họp với Ely hôm ấy thì rất có thể là Collins đã đồng ý với Ely rồi. (Sự việc này cho ta một bài học: hành động của đại sứ Mỹ có mặt tại chỗ là hết sức quan trọng).
Năm năm sau, trong một bức thư gửi TT Diệm (1960), TT Eisenhower còn nhắc tới sự cương quyết và thành công của Thủ tướng Diệm năm 1955:
"Chúng tôi đã chứng kiến sự can đảm và táo bạo mà Ngài và nhân dân Việt Nam đã biểu dương để đạt tới độc lập trong một tình huống nguy hiểm đến độ nhiều người đã coi như là vô vọng. Chúng tôi còn ngưỡng mộ khi tình trạng hỗn loạn ở Miền Nam đã nhường chỗ cho trật tự, và tiến bộ đã thay thế cho tuyệt vọng, tất cả với một tốc độ thật nhanh chóng."
Nền Cộng hòa của TT Ngô Đình Diệm đã vượt qua và tồn tại đến ngày 1/11/1963.
---------
Bài lấy từ trích dẫn trong cuốn sách 'Khi Đồng Minh Nhảy Vào' của Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Tiến Hưng. Ông là Cựu Tổng trưởng Kế hoạch VNCH từ năm 1973 đến 1975, phụ tá về tái thiết của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Hiện định cư tại Hoa Kỳ, ông đã xuất bản các cuốn sách Khi Đồng minh Tháo chạy (2005) và Khi Đồng minh Nhảy vào (2016). 

Sunday, October 28, 2018

Đảng Dân Chủ trả thù Việt Nam Cộng Hòa
Tác giảTrọng ĐạtNguồnVăn TuyểnNgày đăng: 2018-10-28
Giữa tháng 4-1975 miền nam Việt Nam kiệt quệ tiếp liệu đạn dược, Quốc hội Dân chủ Mỹ đã bác bỏ khoản viện trợ khẩn cấp 722 triệu do TT Ford đưa ra để giúp Việt Nam Cộng Hòa, quyết định đã khiến Cộng sản Bắc Việt tiến vào Sài gòn y như vào chỗ không người. Biến cố lịch sử này mọi người đều biết cả, hành động cạn tầu ráo máng của họ đã có nguyên nhân. Có người cho vì trong cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ năm 1968, ông Thiệu đã nghe lời khuyên của ứng cử viên Nixon (Cộng Hòa) không tham gia cuộc Hòa đàm Paris tháng 11-1968 khiến Dân Chủ thất cử năm đó. (1)
Xin sơ lược vấn đề: năm 1965 Tổng thống Johnson đưa quân ồ ạt vào bảo vệ miền nam VN chống Cộng Sản xâm lược, tới cuối năm quân số Mỹ lên tới gần 200,000 người. Johnson tiếp tục tăng quân cho tới 1968 tổng số đã lên tới hơn nửa triệu. Cuộc chiến kéo dài, số lính Mỹ chết trận tính tới năm 1968 tổng cộng trên ba mươi ngàn khiến phong trào phản chiến lên cao dữ dội. Tháng 3-1968 CS Hà Nội chịu thương thuyết tại Paris sau khi thảm bại trận Mậu Thân tết 1968, Johnson tuyên bố không ra tranh cử nhiệm kỳ hai (tháng 11-1968) vì biết trước cử tri sẽ không bầu cho ông.
Hòa đàm Paris khai mạc tháng 5-1968 giữa Mỹ và CSBV, VNCH chưa chịu tham gia vì chống sự hiện diện của Mặt trận giải phóng (VC). Hai bên Mỹ-Hà Nội đang bàn thảo về thành phần Hội nghị dự trù chính thức khai mạc đầu tháng 11-1968 sẽ có đủ bốn bên Mỹ, VNCH, CSBV và Mặt trận giải phóng. Trong khi ấy cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ đang diễn ra sôi nổi, phó TT Humphrey đại diện đảng Dân chủ, Nixon đại diện Cộng hòa.
Ông Thiệu phản đối không tham dự Hòa đàm vì Mỹ để phái đoàn Việt Cộng tham dự. Nixon nhân cơ hội cử sứ giả (bà Anna Chennault, người Hoa) sang Sài Gòn khuyến khích ông Thiệu đừng tham gia Hội nghị, chờ Nixon thắng cử (vào đầu tháng 11-1968) ông sẽ giúp VNCH tích cực hơn là Dân Chủ.
Kết quả bầu cử ngày 5-11 là Nixon (Cộng hòa) thắng cử với 301 phiếu cử tri đoàn trên 32 tiểu bang, Humphrey được 191 phiếu trên 13 tiểu bang và DC, Wallace (ucv độc lập) được 46 phiếu, trên 5 tiểu bang, Nixon thắng cử với tỷ lệ 56%. TT Johnson kết án ông Thiệu vì không tham dự hòa đàm nên Humphrey (Dân chủ) thất cử, ông đã cho nghe lén và biết là ứng cử viên Nixon đã âm mưu cử sứ giả sang Sài Gòn thuyết phục ông Thiệu không tham dự Hòa đàm Ba Lê. GS Nguyễn Tiến Hưng cho biết năm 1985 tại Luân Đôn ông Thiệu kể lại rằng hồi ấy (1968) nếu Humphrey (DC) đắc cử thì nửa năm sau sẽ ép miền nam VN liên Hiệp với CS để họ rút quân, ông Thiệu đi với Nixon (CH) còn hy vọng hơn. Tôi tin là ông Thiệu nói đúng, chẳng thà theo Cộng Hòa còn hy vọng tồn tại một thời gian.
Từ đó đảng Dân chủ thù ghét VNCH, cho rằng vì ông Thiệu mà họ thất bại. Tác giả Trần Đông Phong cho biết tháng 4 năm 1975 (2) Quốc hội Mỹ do Dân chủ kiểm soát đã cắt bỏ hoàn toàn quân viện miền nam VN để trả thù việc ông Thiệu 7 năm trước (1968) đã ủng hộ Cộng hòa và giúp Nixon thắng cử. Ông Phong nói một số dư luận tại Washington hồi đó nhận định như thế, ông trích dịch cuốn A Better War của Lewis Sorley trang 366: “….Quốc hội Mỹ đã sắp xếp chuyện đó với một sự trả thù”
Theo tôi nghĩ ông Thiệu chỉ là Tổng thống một nước nhược tiểu rất khó có thể gây ảnh hưởng tới cán cân tranh cử nước Mỹ và đã viết riêng một bài về chuyện này (3). Lý do chính mà Dân chủ thất cử vì đã làm hai nhiệm kỳ (1960-68) đã lãnh đạo cuộc chiến tồi tệ, gây thiệt mạng cho hơn 30,000 lính Mỹ, bị dân chống đối.. Cử tri bầu cho Cộng hòa để tìm hòa bình, rút ra khỏi cuộc chiến. Chẳng lẽ đảng Dân chủ lại nói sở dĩ người dân không bầu cho chúng tôi vì họ quá chán cuộc chiến, quá chán đảng Con Lừa … mà phải đổ thừa ông Thiệu cho nó đỡ quê. Ngày nay năm 2017, Dân chủ lại đổ thừa cho ông Putin đã làm họ thất cử, cũng lại nói cho đỡ mắc cở.
Dù ông Thiệu có gây ảnh hưởng tới cuộc tranh cử hay không nhưng ông ta đã theo phe đối thủ Cộng hòa năm 1968, đã phản lại Dân chủ vì TT Johnson (DC) đã giúp chính phủ Thiệu-Kỳ từ 1965 cho tới 1968 nên họ coi như ông Thiệu đã phản bội họ. Tôi nghĩ không phải đợi tới năm 1975 họ mới báo thù, mà ngay sau khi TT Nixon (Cộng hòa) nhậm chức năm 1969. Theo lời kể của Kissinger (4) khi Nixon vào Tòa Bạch Ốc (1969), những người đã đưa quân can thiệp vào VN (Dân chủ) mới đầu đứng trung lập (giữa phản chiến và chính phủ) sau quay ra a dua với bọn chống chiến tranh, kết tội Nixon hiếu chiến….
Nói về chớp thời cơ thì Dân chủ là hạng nhất, năm 1965 họ thăm dò thấy tỷ lệ ủng hộ cuộc chiến rất cao VN vội đưa quân ồ ạt vào, nay phong trào phản chiến rất mạnh lại nhẩy hùa theo bọn phá hoại…cái gì thì dở nhưng mị dân thì họ vào hạng nhất.
Trong suốt thời kỳ chiến tranh VN Dân chủ đều nắm Quốc hội dù Hành pháp thuộc đảng nào (5), họ thao túng Lập pháp nhất là từ cuối thập niên 60. Năm 1970 khi TT Nixon cho tấn công qua biên giới Miên để phá hủy các căn cứ CSBV và VC, đáng lý ra ông có thể quét sạch được Cộng quân trên đất Chùa Tháp nếu không bị Dân chủ phản chiến và truyền thông đánh phá ngăn cản mà chỉ được phép tiến vào đất Miên vài chục cây số.
Năm sau 1971, trong cuộc hành quân sang Lào, Quốc hội Dân chủ cấm không cho quân Mỹ vượt qua biên giới cùng quân đội VNCH kể cả cố vấn nên chiến dịch đã không được thành công.
Năm 1972 Quốc hội Dân chủ chống đối chiến tranh và tỏ ra thù hận VNCH rõ nét hơn trước, cuối tháng 11-1972, ông Nguyễn Phú Đức, phụ tá đặc biệt ngoại vụ của TT Thiệu được cử đi Washington để họp với Kissinger, Tướng Haig, TT Nixon về việc ký kết Hiệp định Paris. Trong phiên họp phía Mỹ cho biết VNCH phải chấp thuận bản Dự thảo Hiệp định nếu không sẽ đưa tới việc bị Quốc hội cắt hết viện trợ (6). Nguyễn Phú Đức mang theo những điều khoản của TT Thiệu (đòi CSBV phải rút về Bắc) và nói rõ ông ta không sợ Kissinger, Tướng Haig dọa cắt viện trợ. TT Nixon có nói với NP Đức nếu ông Thiệu không hòa hợp với chính phủ Mỹ để ký Hiệp định sẽ không xin được viện trợ. Nixon nói ông đã được các vị Trưởng khối tại Quốc hội như John Stennis, Barry Goldwater, Gerald Ford.. cảnh cáo cho biết nếu VNCH không thuận ký thì Quốc hội sẽ ra luật chấm dứt chiến tranh đưa ra Hạ viện với tỷ lệ 2-1, để đổi lấy tù binh và rút quân về nước. TT Nixon nói thật chứ không ngoa, Quốc hội Dân chủ lúc này sẵn sàng bức tử miền nam VN nếu ương ngạnh với họ.
Ngay từ tháng 10-1972, khi Kissinger đưa ra bản dự thảo trong đó Hà Nội đã chịu nhượng bộ những điểm chính như: không đòi lật đổ chính phủ Thiệu, không đòi liên hiệp.. nhưng họ vẫn đóng quân tại miền Nam, không rút về Bắc. Ông Thiệu cương quyết chống đối bản dự thảo, Nixon mới đầu ủng hộ VNCH sau đó bị các vị chức sắc Quốc hội đe dọa ra luật chấm dứt chiến tranh nếu ông Thiệu không chịu ký, họ cảnh báo TT Nixon như vậy. Quốc hội cho bản Hiệp định như thế là được rồi, không được đòi hỏi thêm kéo dài thời hạn ký kết.
Sang tháng 12, phái đoàn CSBV cố tình phá hòa đàm, không chịu thương thuyết nghiêm chỉnh, họ hy vọng Quốc hội mới của Mỹ họp đầu năm (đầu tháng 1-1973) sẽ ra luật chấm dứt chiến tranh, cắt viện trợ miền nam VN theo yêu cầu BV để đổi lấy tù binh, sau đó rút quân về nước. TT Nixon đã phải dùng sức mạnh tối đa để đưa Hà Nội trở lại bàn hội nghị bằng 200 pháo đài bay B-52 oanh tạc liên tực 11 ngày đêm, dội 20 ngàn tấn bom xuống miền Bắc VN. Ông ta sợ nếu BV không trở lại bàn hội nghị Quốc hội có thể ra luật chấm dứt chiến tranh.
Sau ngày oanh tạc Giáng Sinh, sang tháng 1-1973 Quốc hội Dân chủ luôn hăm dọa ra luật chấm dứt chiến tranh nếu Hiệp định bị trở ngại. Ngày 2-1-1973 Hạ viện Dân chủ bầu nội bộ với tỷ lệ 154 thuận và 75 chống để cắt hết viện trợ mọi hoạt động quân sự ở Đông dương vừa khi rút quân về nước và lấy lại tù binh. Hai ngày sau, Dân chủ Thượng viện bầu nội bộ cũng thông qua Dự luật tương tự với số phiếu 36 thuận và 12 chống. (7)
Người ta thường nghĩ TT Nixon và Kissinger hăm dọa, bắt ép ông Thiệu ký kết Hiệp định Paris với điều khoản bất lợi cho VNCH (Cộng quân không phải rút về Bắc) nhưng sự thực không phải như vậy. Quốc hội Dân chủ đã bắt ép Nixon phải ký sớm hiệp định nếu không muốn bị cắt hết nguồn tài chính quân sự cho Đông Dương. Chúng ta thấy rõ tháng 1 năm 1973 họ cương quyết hơn trong áp lực VNCH phải chấp nhận ký một hiệp ước bất bình đẳng.
Tác giả, Giáo sư Mark Clodfelter nói
“Ta không biết Quốc hội có cắt viện trợ VNCH hay không nếu không có trận oanh tạc Giáng sinh (cuối tháng 12-72). Nhưng sau trận oanh tạc, Lập pháp phẫn nộ và việc cắt viện trợ miền Nam chắc chắn sẽ xẩy ra nếu TT Thiệu từ chối ký kết Hiệp định. Nhà lãnh đạo miền Nam (tức ông Thiệu) không dám liều lĩnh như vậy, không có viện trợ, không thể sống còn. Ông ta đồng ý ký nhưng sau hạn chót của TT Nixon” (8)
Nhận xét của GS Mark Clodfelter cho thấy Dân chủ sẽ thẳng tay trừng trị VNCH không thương tiếc trong trường hợp ông Thiệu không chịu ký Hiệp định (vào tháng 1-73) và ông Thiệu là người biết rõ hơn ai hết, mặc dù ông lớn tiếng chỉ trích Kissinger, Nixon bắt ép miền Nam ký Hiệp định nhưng thực ra ông không dám liều lĩnh với Quốc hội Dân chủ. VNCH thắng trong trận tấn công 1972 mà như thua vì Dân chủ muốn như vậy, họ không đếm xỉa gì tới sự tồn tại của miền Nam mà chỉ quan tâm đến hòa bình, lấy tù binh, rút quân về nước.
Như thế ông Thiệu phải chấp nhận một Hiệp định bất bình đẳng (BV vẫn đóng quân ở miền nam) không phải vì sợ TT Nixon dọa chặt đầu hay đảo chính mà là vì biết Quôc hội Dân chủ sẽ thẳng tay bức tử VNCH ngay khi đó. Hơn ai hết ông Thiệu biết rõ sự thật phũ phàng này, chẳng thà ký kết còn hy vọng sống sót thêm ít năm vẫn hơn là để người ta bóp chết ngay lúc này.
Hiệp định Paris được ký kết ngày 27-1-1973, ngay sau đó, vì không bị oanh tạc nên CSBV vi phạm thỏa ước, họ vội vã chuyên chở vũ khí, nhân lực vào nam trước mùa mưa (vào tháng 4), TT Nixon không dám oanh tạc vì còn chờ lấy tù binh vào tháng 3. Tại Căm Bốt, Khmer đỏ được BV giúp bao vây Nam Vang khiến Nixon phải oanh tạc mạnh để cứu chính phủ Lon Nol (9).
Kể từ sau ngày ký Hiệp định, Quốc hội Dân chủ thẳng tay triệt hạ VNCH ngày càng rõ nét, họ tích cực phản đối chính sách can thiệp của Nixon, ra tu chính án cắt ngân khoản quân sự cuối tháng 6-1973, Tổng thống miễn cưỡng ký thành luật có hiệu lực từ 15-8-1973. Nội dung như sau:
“Tu chính án này xác định từ nay không còn ngân khoản nào để yểm trợ trực tiếp, gián tiếp cho các hoạt động quân sự Mỹ tại Miên, Lào, Bắc VN, Nam VN hoặc ngoài khơi Miên, Lào, Bắc Việt, Nam Việt và từ sau ngày 15-8 sẽ không có ngân khoản nào khác của bất cứ Điều luật nào dành cho những mục đích này”.
Tu chính án trên coi như đã bức tử VNCH và cả Đông Dương từ giữa năm 1973 vì Hành pháp Mỹ sẽ không có ngân khoản oanh tạc yểm trợ quân đội đồng minh. Như ta đã thấy, với hỏa lực, nhân lực yếu hơn CSBV, miền nam VN vẫn phải dựa vào B-52 của Mỹ. TT Nixon nói đạo luật này đã khiến ông bất lực không bảo vệ được Hiệp định tại VN và cho phép Hà Nội xâm chiếm VNCH thoải mái.
Về điểm này Giáo sư Robert F. Turner nói
“Tôi xin nhắc lại cho quý vị trẻ biết sau khi bị bỏ bom tơi bời, Hà Nội vội vã trở lại đàm phán tại Paris. Và mọi chuyện sẽ êm xuôi nếu chúng ta dùng máy bay B52 để trấn giữ hiệp định. Nhưng quốc hội với áp lực của “Phong trào Hòa Bình” đã thông qua dự luật vào tháng Năm 1973. Sẽ là bất hợp pháp nếu Tổng Thống sử dụng bất cứ đồng nào trong công quỹ cho cuộc chiến tại Việt Nam, Lào và Cambodia. Làm như vậy, Quốc hội đã chuyển thắng thành bại. Quốc hội phản bội lời cam kết lịch sử của Hoa Kỳ là bảo vệ các nước không Cộng sản tại Đông Dương” (10)
Quốc hội Dân chủ liên tiếp ngay sau đó ra những quyết định thù nghịch miền nam, họ cắt giảm viện trợ quân sự xương tủy với VNCH mỗi năm khoảng 50%: Từ 2,1 tỷ tài khóa 1973 xuống còn một tỷ tài khóa 1974 và xuống còn 700 triệu tài khoá 1975 (11). Họ lý luận theo kiểu đạo đức giả nếu tiếp tục viện trợ quân sự, ông Thiệu sẽ vẫn gây chiến tranh.
Tháng 8-1974, TT Nixon từ chức vì vụ Watergate, phó TT Ford lên thay.
Miền Nam ngày càng suy yếu rõ rệt, 35% xe tăng, 50% thiết giáp, máy bay thiếu cơ phận thay thế phải nằm ụ. Hỏa lực giảm từ 60% tới 70% , tháng 3 -1975 đạn chỉ còn đủ xử dụng trong một tháng, tháng 4 chỉ còn đủ cho xài khoảng hai tuần (12). Đảng Dân chủ trả thù miền nam VN bằng lối giết người không dao đã khiến cho bao nhiêu đồng minh của họ ngã gục trước họng súng, hỏa lực vũ bão của quân thù.
Tình hình quân sự tháng 4-1975 của miền nam vô cùng bi đát, Tướng Weyand và Kissinger đề nghị TT Ford ra Quốc hội xin khoản viện trợ khẩn cấp 722 triệu cho VNCH, lúc này Dân chủ nắm đại đa số 67% Hạ viện và 60% Thượng viện, họ chống chiến tranh VN kịch liệt, đối với họ giờ là lúc phục thù.
Ngày 10-4-1975 TT Ford ra Quốc hội xin viện trợ cho VN, có hai dân biểu Dân Chủ Moffet và Miller bỏ ra khỏi phòng họp.
Ngày 18-4-1975, quân viện khẩn cấp 722 triệu bị Quốc hội bác, họ lý luận số ngân khoản này cũng chỉ kéo dài chiến tranh gây thêm tang tóc. TT Ford xin viện trợ nhân đạo để cứu người tỵ nạn khi CS đang xâm chiếm miền Nam, nhiều vị thuộc Dân chủ chống mạnh, đài VOA hồi đó cho biết Thượng nghị sĩ Joe Biden đã để lại câu nói bất hủ “cương quyết không cho một tên tỵ nạn VN nào vào Mỹ” sau này trong cuộc tranh cử TT năm 2008, cử tri VN hỏi ông về lời tuyên bố này thì ông chối ngay.
Trong khoảng thời gian này Kissinger tiên đoán:
“Chúng ta đang đối diện với tấn thảm kịch vĩ đại, trong đó có chuyện liên quan tới uy tín, tới danh dự của Hoa Kỳ, tới cái mà các dân tộc khác trên thế giới sẽ nhìn chúng ta như thế nào” (13)
Tướng Weyand cũng đã phát biểu
“Uy tín lâu dài của Hoa Kỳ trên thế giới đang phụ thuộc vào nỗ lực thiện chí của ta cố gắng làm hơn là thành công hay thất bại trong lúc này, nếu ta không nỗ lực, uy tín của ta như một đồng minh sẽ bị tiêu tan, có lẽ sẽ kéo dài qua hết đời này sang đời khác”.(14)
Hoặc
“Uy tín của Hoa Kỳ với tư cách một đồng minh đang có nguy cơ bị mất tại Việt Nam. Để giữ uy tín ấy chúng ta phải cố gắng tối đa trợ giúp miền nam VN” (15)
Hành động thù ghét VNCH của Quốc hội Dân chủ ít nhiều cũng khiến đất nước họ phải trả giá: tại Đông nam Á ngày nay nhiều nước đồng minh của Mỹ đã có khuynh hướng ngả về Trung Cộng như Thái Lan, Phi Luật Tân, Mã Lai, Miên, Lào… người ta không còn dám tin tưởng vào sự bảo vệ của một siêu cường thất tín.
Xưa thì họ báo oán miền nam VN, kết án ông Thiệu giúp đảng Cộng Hòa thắng cử, nay lại kết án Putin giúp Donald Trump thắng cử và ra biện pháp trừng trị Nga …họ xóa sổ VNCH thì dễ nhưng chỉ đánh Nga bằng võ mồm.
Năm 1964, khi thấy thăm dò đại đa số người dân (78%, 85%) ủng hộ cuộc chiến VN (16) đảng Con Lừa vội đem đại binh đổ bộ vào ngay. Bốn năm sau (1969) khi thấy phong trào chống đối lên mạnh họ vội hùa theo bọn phản chiến đánh phá Chính phủ đối lập cật lực ngay từ năm 1969, 70…
Nhưng nay chiến lược mị dân kiếm phiếu đã hoàn toàn sụp đổ, sự thảm bại của Con Lừa trong cuộc tranh cử 2016 vừa qua cho thấy gió đã đổi chiều.
Từ nhiều thập niên trước, đảng Con Lừa được truyền thông (quyền lực thứ tư) yểm trợ hết mình và có phương tiện mạnh để trấn áp đối phương, tiếc thay truyền thông cũng vừa hết thời oanh liệt. Nay internet, mạng xã hội Facebook, Tweeter…. ngày càng bành trướng khiến truyền thông mất dần địa vị độc tôn. Năm 1968 sau trận Mậu Thân, Walter Cronkite giám đốc chương trình CBS sang VN về chỉ phán một câu chỉ trích cuộc chiến thất bại thế là phong trào phản chiến bùng lên dữ đội đưa Đông Dương tới chỗ sụp đổ tan tành năm 1975.
Trước đây, năm 2008 truyền thông có thể đưa một người da mầu không ai biết tới như ứng cử viên Obama lên làm Tổng thống, đánh bại cả hai nhà chính trị da trắng tiếng tăm như Hillary Clinton, John McCain. Nay gió đã đổi chiều, mặc dù 90% TV, báo, đài… tập trung hỏa lực yểm trợ tối đa cho đảng Con Lừa năm 2016 nhưng thay vì chiến thắng vinh quang chỉ là thất bại ê chề.
.. Nhà Phật gọi là vô thường…chẳng có gì là thường còn. …
Trọng Đạt
-------
(1) Chuyện này đã được GS Nguyễn Tiến Hưng kể lại trong Chương Một của cuốn "Khi Đồng Minh Tháo Chạy" năm 2005 và năm sau 2006 ông Trần Đông Phong cũng bàn kỹ về đề tài này trong cuốn "Việt Nam Cộng Hòa, 10 Ngày Cuối Cùng" (từ trang 41 tới trang 69)
(2) VNCH, 10 Ngày Cuối Cùng trang 41, 42
(3) Ông Thiệu và cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ tháng 11- 1968
(4) White House Years, Chương VIII, trang 227
(5) Composition of Congress, by Political Party, 1855–2017:
1961, Hạ viện DC 60%, Thượng viện DC 64%, năm 1968, Hạ Viện DC 56%, Thượng viện DC 57%, 1972 Hạ viện DC 55%, Thượng viện DC 57%
(6) Larry Berman: No Peace, No Honor.. trang 198, 200.
(7) Nixon: No More VN trang 169, 170; Larry Berman: No Peace No Honor trang 221
(8) Mark Clodfelter: The Limits of Air Power trang 200
(9) Richard Nixon: No More Vietnams trang 175-180
(10) Trích trong bài Hậu Quả Của Việc Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đông Dương của GS Robert F. Turner (bản dịch đăng trên nhiều trang mạng)
(11) Nixon: No More Vietnams trang 185-186, Henry Kissinger: Years of Renewal trang 471
(12) Nixon: No more Vietnams trang 187, Cao Văn Viên: Những Ngày Cuối VNCH trang 82, 83, 91, 92, Phillip B. Davidson: Vietnam At War , The History 1946-1975 trang 748
(13) Walter Isaacson: Kissinger a Biography trang 641,642
(14) Walter Isaacson: Kissinger a Biography trang 640,641
(15) Larry Berman: No Peace No Honor, Nixon, Kissinger and Betrayal in Vietnam trang 266.
(16) Karnow: Vietnam a History trang 390; Answer.com, domino theory

Sunday, February 4, 2018

Đảng Dân chủ vạch kế hoạch 16 năm hủy hoại nước Mỹ ?



Cựu Tổng thống Barack Obama và cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton trong một bức ảnh chụp năm 2011 (Ảnh: Sonny Tumbelaka /AFP/Getty Images) 

Bạn có nghĩ tiêu đề của bài viết này nghe có vẻ như một thuyết âm mưu ? Tuy nhiên, nếu biết nguồn tiết lộ thông tin này là ai, có thể bạn sẽ suy nghĩ lại.
Trước tiên, thông tin chấn động này được tiết lộ bởi một người chỉ được biết đến là “Q”. Anh ta bắt đầu đăng trên bảng Anonymous 4Chan của nhóm tin tặc Anonymous từ tháng 10/2017.
Q là ai?
Lúc đầu, các thành viên khác của Anonymous chẳng buồn quan tâm Q là ai. Nhưng dần dần, cùng với việc tất cả các tuyên bố của Q đều trở thành hiện thực sau đó, người ta phải nhìn Q bằng con mắt khác.
Q có một câu slogan rất đáng chú ý: “Future proves the past” (Tương lai chứng minh cho quá khứ), và đã được sử dụng như một thẻ để gọi tài khoản của anh ta.
Qua câu slogan, Q muốn nói rằng khi anh ta đưa ra một tuyên bố, hãy đợi xem sự việc diễn biến trong tương lai để chứng minh tính toàn vẹn trong những tuyên bố “quá khứ” của anh.
Điều này đã xảy ra thường xuyên, nên đến nay rất ít người nghi ngờ tính hợp lệ của Q hoặc các bài viết của anh ta. Thậm chí, trên mạng xã hội Twitter đã xuất hiện nhiều tài khoản lấy tên Q Tracking (Theo dõi Q).
Dựa vào nội dung những thông điệp Q đã đưa ra, các nhà quan sát tin rằng Q là một người yêu nước thực sự, vì anh chuyên phơi bày những âm mưu chống lại người Mỹ, nước Mỹ.
Người ta tin rằng Q là người rất gần gũi với Tổng thống Trump và có thể có nền tảng hoặc kinh nghiệm quân sự. Một số bài đăng cho thấy anh ta có thể tiếp cận Tổng thống Trump trên thực tế. Chẳng hạn, một trong những bài viết gần đây của Q về một sự kiện trong Phòng Bầu dục, và phải là người tham dự ở đó mới biết được.
Bài đăng ‘bom tấn’
Q đăng trên bảng Anonymous ít nhất một lần mỗi tuần, đôi khi nhiều hơn nữa. Một bài đăng ngày 21/1/2018 của Q được ví như một quả bom, vì nó tiết lộ những điều mà những người giàu óc tưởng tượng nhất cũng ít dám nghĩ tới.


Ảnh chụp bài đăng của Q hôm 21/1.
Bức ảnh bên trên là ảnh chụp màn hình bài đăng của Q ngày 21/1 vừa qua. Anh ta cung cấp thông tin về một số lĩnh vực. Sau đó là dòng chữ in hoa “HỌ KHÔNG BAO GIỜ NGHĨ BÀ TA SẼ THUA CUỘC”. Từ nhiều bài viết trước của Q, “bà” ở đây không ai khác hơn Hillary Clinton (HRC).
Dòng đầu tiên, Q đặt câu hỏi, “Sessions có gõ búa không?” Rồi “1 trong 22”. Sessions ở đây là Jefferson Sessions, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Mỹ. Như vậy, có thể hiểu Q muốn hỏi liệu ông Sessions có thực hiện công lý với những gì bà Clinton liên quan hay không.
“1 trong số 22” là tổng số 22 cuộc điều tra hiện đang được ông Sessions tiến hành. Và rõ ràng, bà Clinton là đối tượng của một trong những cuộc điều tra cao cấp.
Toàn bộ phần trên cùng của bài đăng đề cập đến việc FBI và Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) triển khai các âm mưu chống lại người Mỹ và đặc biệt chống lại ông Trump trong một nỗ lực ngăn chặn ông trở thành Tổng thống. Kế hoạch này cũng bao gồm việc loại ông Pence để bà Clinton làm tổng thống.
Đọc đến đây, nếu không vì Q có một tiểu sử luôn đăng bài chính xác, có lẽ không ai tin nổi. 5 dòng bắt đầu bằng #MEMO đề cập đến các bản ghi nhớ mà tất cả các đảng viên đảng Dân chủ đã bỏ phiếu để giữ bí mật và không được tiết lộ cho người Mỹ.
Đó là bản ghi nhớ tổng hợp dày 4 trang do Giám đốc Ủy ban Tình báo Hạ viện Devin Nunes viết (FISA memo). Q nói bản ghi nhớ sẽ làm thay đổi câu chuyện. Ở đây anh đang đề cập đến các phương tiện truyền thông chính thống (MSM) và các bài tường thuật của họ. Vì bản ghi nhớ này, họ đang làm tất cả những gì có thể để xem nhẹ hoặc phủ nhận nó. Một số cơ quan MSM thậm chí hoàn toàn phớt lờ nó.
Nếu bản ghi nhớ được công bố, Q nói rằng nó sẽ làm nổi bật sự thông đồng ở cấp cao nhất của chính phủ tiền nhiệm. Điều này ám chỉ đặc biệt đến ông Obama, nhưng cũng nói tới tất cả tổng thống tiền nhiệm gần đây như Bush cha, Bill Clinton, Bush con, và Obama. Tất cả họ đều có tội trong việc thông đồng để lừa gạt người Mỹ. Ông Obama có lẽ là người phạm tội tồi tệ nhất và trong bài viết này Q đã giải thích về điều đó.
Việc tiết lộ bản ghi nhớ là vô cùng quan trọng và các nhà yêu nước ở Mỹ đang đấu tranh đòi công bố bản ghi nhớ này. Mới đây, ngày 29/1, Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ đã bỏ phiếu công bố nó, chỉ còn chờ Tổng thống Trump phê chuẩn.
8 năm của Obama
Sau dòng “Họ không bao giờ nghĩ rằng bà ta sẽ thua cuộc”, Q đề cập tới “Kế hoạch hủy diệt Mỹ trong 16 năm”. Và sau đó dòng tiếp theo ghi “Hussein [8]”, tức Barack Hussein Obama sẽ có 8 năm làm Tổng thống.


Cựu Tổng thống Barack Obama và ứng viên đảng Dân chủ Hillary Clinton ngày 27/7/2016. (Ảnh: AP)
Ngay dưới đó, Q liệt kê một số điều ông Obama đã thực sự đạt được trong nỗ lực để làm suy yếu Hoa Kỳ. Từ “install rogue_ops” đến “[CLAS_1-99], chẳng hạn: Cài cắm điệp vụ; cho rò rỉ thông tin tình báo và cơ sở quân sự; cắt tài trợ cho quân đội; mở cửa biên giới cho những người nhập cư bất hợp pháp để đảm bảo đảng Dân chủ chiến thắng trong bầu cử; phớt lờ chương trình hạt nhân của Triều Tiên; bắt tay với chương trình hạt nhân của Iran; giảm tài trợ cho NASA….
Tất cả những điều này đều liên quan đến những việc Obama thực sự đã làm trong khi tại nhiệm và không có gì để gây tranh cãi, theo giới quan sát.
Đáng chú ý, Edward Snowden đã được liệt kê trong kế hoạch của Obama. Như vậy, theo Q, Snowden không phải là một chàng trai tốt. Anh ta thực sự làm việc cho CIA (Q gọi là “Clowns In America” – những tên hề ở Mỹ), và làm việc cho NSA chỉ đơn giản để crack các máy chủ của NSA để sao chép càng nhiều thông tin càng tốt.
Đây có thể là lý do vì sao những năm qua có rất nhiều điệp viên Mỹ bị bắt và bị giết ở nước ngoài.
Và 8 năm của Hillary Clinton
Tiếp đó, Q ghi “HRC [8]”, và “WWIII [cái chết và vũ khí thực / chiến tranh giả và kiểm soát] [kiểm soát tăng dân số /bỏ túi tiền tỷ]”
Như vậy, Q nói nếu bà Clinton (HRC) thắng cử, bà ta sẽ bắt đầu WWIII (thế chiến 3). Và điều này có thể dẫn đến một vài điều: Kiểm soát dân số thông qua nhiều người chết; làm giàu cho nhà Clinton và các tầng lớp tinh hoa khác.
Các dòng thông tin khác cũng không kém phần hấp dẫn. HRC sẽ hoàn thành những gì Obama bắt đầu bằng cách loại bỏ các điệp viên – những người phản đối Obama và HRC. Nền kinh tế sẽ bị bóp nghẹt để mọi người có thể bị đói và hoàn toàn phụ thuộc vào chính phủ (nô lệ). Ngoài ra, biên giới của Mỹ sẽ được mở rộng hoàn toàn, cho phép mọi người đi qua thoải mái.
Một số điều khác cũng đã được dự kiến sẽ xảy ra dưới sự cầm quyền của HRC. Hiến pháp sẽ được sửa đổi để loại bỏ Tu Chính án thứ 2 và việc tịch thu súng sẽ bắt đầu. Nếu điều đó xảy ra, cũng có thể là cuộc nội chiến thực sự ở Mỹ.
Bất kỳ công tố viên mới nào được đưa vào đều chỉ là những người trung thành với HRC và Trật tự thế giới mới (NWO – New World Order). Đây chính là mục đích cao nhất của đảng Dân chủ, làm suy yếu Mỹ để tạo ra NWO.
Cơ chế bầu cử Đại Cử tri sẽ bị loại, để việc bầu cử hoàn toàn phụ thuộc vào bầu cử phổ thông. Nhờ đó, đảng Dân chủ sẽ dễ dàng thắng cuộc hơn khi sử dụng máy bỏ phiếu được lập trình trước. Quân đội cuối cùng cũng sẽ bị đóng cửa hoàn toàn làm Mỹ mất khả năng tự vệ. Obama bắt đầu điều này và đã đạt được khá nhiều trong 8 năm tại nhiệm. HRC sẽ hoàn thành nó bắt đầu với việc đóng cửa căn cứ ở Đức.
Cuối cùng, tất cả các MSM (các cơ quan truyền thông chính thống) những hãng tin không đồng ý với HRC sẽ bị loại bỏ. Truyền thông sẽ trở thành truyền thông nhà nước và chỉ có “lề phải”.


Kế hoạch 16 năm hủy hoại nước Mỹ của đảng Dân chủ.
Chiến dịch Con chim nhại – Biến truyền thông dòng chính thành các hãng tin giả
Phần cuối cùng của bài viết, Q bắt đầu bằng PURE EVIL, đề cập đến một số hành động “ma quỷ” trong kế hoạch 16 năm của đảng Dân chủ. Q nói ông và tổng thống đã chặn được một nỗ lực lèo lái thông tin trên MSM trong tuần trước.
Trong các bài đăng khác, Q cho biết Chiến dịch Con chim nhại (Operation Mockingbird) vẫn hoạt động. Trong chiến dịch này, CIA đã cài nhiều toán nhân viên làm phóng viên và nhà báo. Nhiệm vụ của họ là lật đổ nước Mỹ bằng cách thúc đẩy những tuyên truyền dối trá mà mọi người sẽ tin là sự thật.
Điều này đã được CIA cựu Giám đốc William Colby phê chuẩn vào những năm 1980. Anderson Cooper của CNN là một tài sản của CIA, hiện đang làm việc cho CNN. Liệu anh ta vẫn nhận được một khoản tiền lương CIA?
Trước đó, MSM dưới tác động của CIA định bôi nhọ Nunes. Họ cũng sẽ bắt đầu thảo luận rằng đảng Cộng hòa chỉ đơn giản là bóp méo sự thật liên quan đến Bản ghi nhớ FISA để loại bỏ Công tố viên đặc biệt Mueller.
Q cho biết chính phủ ngừng hoạt động chủ yếu là do Bản ghi nhớ FISA, vì các đảng viên Dân chủ không muốn nó được công bố. Nếu được công bố, nó sẽ phá hủy đảng Dân chủ và gây sốc cho người Mỹ.
Trong bài đăng của Q viết “Cử tri da đen bỏ rơi”, có nghĩa là họ đang từ bỏ đảng Dân chủ. Tỷ lệ thất nghiệp của người da đen dưới thời ông Trump là thấp nhất trong thập kỷ và nhiều người đang nhận ra sự thật đó.
3 dòng bắt đầu bằng “Giữ cho họ đói” (Keep them starved) là xuất phát từ bà HRC từ năm 2013. Rõ ràng, như báo Guardian đã đưa trong bài viết Black people shouldn’t be fooled by Hillary Clinton đăng tháng 2/2016, bà Clinton ghét người da đen (bao gồm cả Obama). Bà hoàn toàn khinh thị họ.
Tổng thống Trump đã biết được tất cả bí mật
Làm thế nào Q và tổng thống có được tất cả các thông tin nhạy cảm này? Họ có một số cách, nhưng phần lớn là nhờ Đô đốc Mike Rogers của NSA.
Trong các bài viết khác, Q cho biết báo động tên lửa giả gần đây ở Hawaii đã được cố tình thực hiện để ông Trump có thể truy cập các máy chủ NSA ở đó. Rõ ràng, CIA đã khóa tài khoản của tổng thống (@POTUS). Ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa ra báo động giả vì tại thời điểm đó, các máy chủ NSA ở Hawaii đã thực hiện việc chuyển dữ liệu số lượng lớn (BDT) sang các máy chủ ở Mỹ (CONUS).
Điều này có nghĩa là mọi thứ mà CIA cố gắng che giấu ông Trump nay đều đã được biết đến, chính trường Mỹ hứa hẹn sẽ có nhiều biến cố lớn.


      Author: Mỹ Khánh
Posted on: 2018-02-02.